5.12

Đã tháng 12 rồi, nhanh thật.

Hôm nay cuối cùng cũng vật vã dậy viết đề cương luận văn gửi cho thầy. Chả biết có qua được không nhưng cứ viết cái đã, nói chung nhanh nhanh chóng chóng cuối tháng còn về ăn cưới em Thỏ.

Hôm rồi kêu thèm ăn ốc, anh người yêu tha đi ăn mấy ngày liền mệt nghỉ. Giờ nhìn thấy là chán =)), có người chiều chuộng mệt ghê =))).

Tối hôm rồi vừa cãi nhau với mấy đứa Việt Nam cùng tầng. Số là mình thì dễ mất ngủ, đêm đang say giấc 3h sáng chúng nó đi chơi về cười đùa ầm ĩ ở hành lang, mình đã định cho qua rồi mà tới 3 rưỡi chúng nó vẫn đang ầm ầm. Mở cửa ra chửi cho trận. Ý thức kém quá. Mà thực ra cái này cũng đơn giản, bên này cách âm nói chung cũng tạm, chỉ cần vào phòng đóng cửa thì có đập nhà cũng chả ai nghe thấy, đây đằng này chúng nó đã nửa đêm nửa hôm rồi còn mở cửa đứng tán phét ở hành lang thì ai mà chịu được.

.

Mấy hôm nay mệt mỏi kinh khủng, lúc nào cũng chỉ muốn nằm thôi. Nói chung trừ vì… rét ra thì còn vì anh nhà chả biết ăn phải cái gì mà sung khủng khiếp, làm mình chết dí luôn. Thế mà hắn vẫn còn đi làm, xong tối đi đánh bóng được, chả hiểu T_T.

.

Trời lạnh da khô khủng khiếp, mà càng lạnh mình lại càng lười dưỡng da (do không muốn động vào nước), thế là khô càng thêm khô. Đợt này cứ ngủ dậy là bong hết môi với mũi, cứ gọi là bóc từng mảng một, sợ quá.

.

Mà thôi đợt này cũng chả có gì để cập nhật, tự dưng chả muốn viết x.x, chả nhớ mình muốn viết gì nữa x.x

Tư quy

“Bất kiến thiên địa, bất tư quy”

– Chưa thấy hết trời đất thì chưa nghĩ đến chuyện quay về.

Tha hương ngày lại nối ngày, năm lại nối năm, chẳng biết khi nào mới là kết thúc. Đầu tiên là rời khỏi cố hương, sau lại rời xa quốc thổ.

Sắp sửa đến ngày cưới của cô bạn thân từ bé. Comment trên FB, gặp một cô bạn cấp 3 khác, mới nghe nàng hỏi, bao giờ anh về? Cũng 5, 6 năm rồi, chẳng biết bao giờ mới gặp, anh có nhớ em là ai không?

Mới bảo rằng nhớ, chỉ sợ cô quên mất anh, chứ anh thì lúc nào cũng nhớ chúng mày. Thế vậy nhưng mà trong lòng kỳ thực cũng giật mình, ngẫm lại bản thân như một con ngựa hoang, cứ đi mãi, quả thật chẳng mấy lúc quay đầu lại “tư quy”. Số phải (được?) lang thang phiêu bạt, chẳng biết nhớ nhà.

Lần gần đây nhất nhắc đến cố hương, là khi cãi nhau to với người yêu. Tối muộn ngồi viết blog một mình, cứ khóc mãi. Cuối cùng đi ngủ, người yêu mới hỏi làm sao. Dỗi bảo, ca ca chẳng yêu em, em muốn về. Không muốn ở đây nữa, nơi này chẳng ai yêu em.

Sau lại làm lành. Nói chung chuyện tình ái nó vậy, đâu phải một hai phút giận dỗi là thôi.

.

Rất nhiều lần gặp bạn mới, được hỏi quê nơi nào? Nhắc đến tên đất, nhiều người hoàn toàn chẳng có khái niệm là ở đâu. Cũng chẳng muốn giải thích lắm, thường chỉ bảo là “một thành phố núi ở Đông Bắc Việt Nam”. Việt Nam thôi nhiều bạn đã chẳng rõ ở chỗ nào, huống chi còn không phải kinh kỳ hay chợ lớn, có nói thêm cũng nào có ý nghĩa gì. Thành phố núi, nhỏ, vắng, yên tĩnh và trong lành. Không phải chốn đồng ruộng mênh mông, cũng không phải nơi phồn hoa đô hội, vừa đúng lúc ở giữa, không buồn quá, không đông quá, không bình đạm quá, không tấp nập quá. Nhà mình nằm ngay dưới chân đồi, kề bên bờ sông, cạnh một cây cầu nho nhỏ, xung quanh hầu hết là cơ quan nhà nước, đối diện có vườn hoa. Tết đến quy hoạch chợ hoa ở ngay trước cửa, mỗi lần về nhà hầu hết đều rợp bóng đào hoa.

Có một lần ngồi trông nhà với ba, hai ba con ngồi nhìn rừng đào trước cửa. Tự dưng nhớ tới hai câu thơ của Thôi Hiệu, “Nhân diện bất tri hà xứ khứ, đào hoa y cựu tiếu đông phong”. Đọc ra, ba mới bảo, ba cũng vừa nghĩ tới đó. Mặt người chẳng biết đã đi nơi nào, hoa đào vẫn cười với gió đông như trước. Có lúc cảm giác thời gian ở nhà không bao giờ trôi. Ngày nào cũng giống nhau, đến không khí cũng có mùi trầm lắng đặc biệt. Thế mà vừa quay đầu, vạn sự đã hốt nhiên thành quá khứ, không cho ai kịp phòng bị chút nào.

.

Gần như lần nào về quê cũng quay lại trường cấp 3. Chắc tại tâm trí nhiều khi già hơn tuổi, thích hoài cựu. Ngày xưa nhà gần trường, sáng mùa đông dậy thật sớm, pha nước nóng rửa mặt, rồi xách cặp nhẩn nha đi bộ đến trường. Cả thành phố còn chưa hoàn toàn thức giấc. Vừa đi vừa nghe nhạc, đủ loại từ lưu hành tới rock, nhưng đọng trong trí nhớ thì nhiều nhất là nhạc Trịnh. Ba thích nghe nhạc Trịnh, truyền lại cho con cũng thế. Lá bàng rơi rụng cả đêm chưa kịp dọn, chỉ còn vài chiếc lá cuối cùng héo quắt trên cành. Mỗi lần ngẩng đầu lên đều chỉ thấy cành cây hoạ hình trên nền trời xám.

Gần trường có một con mèo màu vàng sậm, lông xù, béo ú, siêu lười, lúc nào cũng chỉ nằm dưới gốc cây bàng, nằm xuống thì mỡ đùn ra xung quanh, em gái ngồi cạnh hay gọi nó là “con thảm lau chân”. Ai cũng có thể trêu được, béo đến mức không muốn nhấc chân lên.

Đối diện cổng trường có quán cắt tóc. Chị chủ quán không xinh, nhưng giỏi tiếp chuyện, lúc nào cũng tám được. Cạnh là quán đồ ăn vặt, chuyên tiếp học sinh trốn học.

Trường mình nằm đúng trên đồi. Sau trường là cả rừng cây. Có hôm bão lớn, đến trường thấy cây đổ che hết cửa sổ. Hồi lớp 12 có yêu một em lớp 10, học thể dục được nghỉ bèn đứng dưới sân gọi với lên lớp em ở tầng 2. Em chạy ra xem, đỏ mặt, dễ thương đến lạ.

.

Gần bến xe khách có một cánh đồng để không, trồng cỏ, có cái ao nhỏ, chuyên dùng để chăn bò. Thánh địa chụp ảnh của học sinh thời ấy. Ngày ấy giữa trưa nắng nôi bị em Thỏ lôi đi làm nháy, xong tha một đống ảnh về tự mày mò photoshop sửa lại cho các em. Màn hình máy tính còn bị sai màu, mỗi lần chỉnh là một lần đau khổ. Giờ con bé dở hơi ngày ấy đã sắp lấy chồng rồi, đã có nháy lâu dài và vĩnh viễn, chẳng cần mình vật vã sửa ảnh cho nữa.

Ngày ấy mấy đứa ngồi uống cafe, hỏi nhau đứa nào kết hôn đầu tiên. Ai cũng đoán như chắc lắm. Thế rồi số phận đưa đẩy làm sao, những đứa yêu đương nhắng nhít suốt từ ngày nào thì bây giờ vẫn độc thân, mấy đứa kín tiếng thì đùng một cái ôm bom hẹn giờ. Đúng là chẳng biết đâu mà lường.

.

Mẹ cứ có cơ hội là hỏi bao giờ về. Hầu hết trả lời đều là “cũng chưa biết được”. Có hàng nghìn lý do để lưu lạc: du lịch, ở lại viết bài, đi điều nghiên, hay chỉ là chẳng muốn về. Kể ra thì “bất kiến thiên địa…”, nhưng đi đến bao giờ mới có thể coi là “đã thấy trời đất” được? Tư quy, tư quy, bất tri quy kỳ hĩ.

.

26.11

Tạ ơn trời đất cuối cùng cũng nắng lên. Mấy ngày liền vừa mưa vừa lạnh đáng sợ quá T_T, không muốn ra ngoài ăn trưa luôn T_T.

Sáng dậy sớm cố lấy dũng khí đi… gội đầu. Tóc vừa dài vừa dày, mỗi lần gội đầu là một cực hình, cái chính là gội xong không khô được T_T. Xong rảnh quá bèn ngồi uốn tóc luôn hihi, cũng vui phết 😇.

Sau 2 lần bị thầy huỷ hẹn “đột xuất” thì mình đã hiểu ra, tán gái của thầy thì không bao giờ có chuyện lấy được tài liệu nữa 😂, gái hoặc tài liệu em chọn ai, mà chọn ai thì cũng bị thầy cắt xít rồi T_T.

Thầy hướng dẫn nhắn tin giục viết đề cương nhanh nhanh rồi thầy trò gặp nhau nói về vấn đề luận văn tốt nghiệp. Buồn và choáng váng quá đã sắp tốt nghiệp rồi các bạn ạ T_T, chả biết tốt nghiệp xong làm gì nữa T_T.

Gội đầu làm tóc xong hết mẹ cả buổi sáng, trưa bò ra đường, nắng lên rồi mà lộng gió nên vẫn lạnh gớm T_T, mua đồ ăn xong lại té về phòng cho ấm T_T. Hôm nay là các em khoá dưới về rồi, mà chẳng hẹn gặp được lần nào, lịch của các em dày quá T_T. Thôi ta không có duyên rồi T_T.

Hôm qua Black Friday cũng giật được mấy thứ hay ho :3, không biết bao giờ mới về đến nơi. Thích nhất là Missha sale 1+1 đồ dưỡng da, nhưng giờ hơi hoang mang vì không biết nhiều vậy dùng đến bao giờ T_T, đồ dưỡng da ở nhà cái nào cũng mở ra dùng… 1 lần rồi để đấy, vì nhiều quá không nhớ ra mà dùng T_T. Trong khi vẫn đang nợ nần chồng chất T_T, bất lực quá T_T

23.11

Hôm qua vừa đi ăn với thầy hướng dẫn cũ thời đại học với mấy em khoá dưới. Uống phê đét, sợ quá T_T, về đến nhà thì vẫn thường thôi nhưng mà đêm ngủ đến 3h thì dậy “cho ra sản phẩm”. Giờ già rồi, không uống ngày này qua tháng khác như trước được nữa. Uống thì vẫn lâu say như cũ, nhưng mà dính tý cồn nào là sáng hôm sau biết mặt nhau ngay. Ôi nằm trên giường cả ngày luôn, đầu đau như búa bổ, ăn gì cũng nôn ra 😢, cơ thể biểu tình khi bị đầu độc quá chớn. Nhưng mà hôm qua cũng khá vui thật😀.

Nhất là khi mình vừa phá đám được chuyện tình cảm của thầy thì phải 😂.

Số là lần này đoàn sang có cả các em khoa mình, và một số em khoa khác. Lúc hẹn nhau thầy mới bảo là dẫn theo mấy em khoá dưới, mình cứ đinh ninh là bọn khoa mình, ai dè đéo phải. Đến nơi gặp mấy em khoa… Báo. Đúng là đéo liên quan.

Xong đi ăn mới phát hiện là thầy có vẻ “quan tâm đặc biệt” đến một em trong số đó. Ok ngộ ra trong một nốt nhạc cmnl. Mà em nó cũng xinh xắn hoạt bát thật 😂.

Vấn đề của mình là, phàm là dẫn đối tượng đến tán nhau trước mặt mình thì 90% là mình sẽ có khuynh hướng… cũng tán thử xem cao giá đến mức nào 😂. Hầu hết chỉ là thử thôi, nhưng hầu hết thì đều dính , không phét tý nào luôn. Phát nào gần như cũng trúng, cả nam lẫn nữ, may ra mới có 1, 2 lần trượt thôi, vì nếu bạn nào chơi với mình sẽ phát hiện lúc mới gặp mặt mình cực kì nice với mọi người, nhất là với gái thì cực kỳ chiều gái 😘, chỉ chơi với nhau một thời gian thì mới bắt đầu khốn nạn mất dạy , nên các em gặp mình hay thân ngay trong 1 nốt nhạc lắm 😂.

Ăn xong thì đi hát. Nói chung cũng như bình thường, diệt xong 3 – 4 lon thì bắt đầu chào hỏi. Mình cũng bắt chuyện với các em như thường thôi. Ngồi tán dóc với em kia (lúc này em ý ngồi cách mình 1 người) một lúc thì thầy qua mời bia, lúc cụng chén mới nói nhỏ “dằn mặt” bảo “em này là của thầy rồi”. Ok fine.

Cái chính là mình vào phòng hát không bao giờ hát, nên toàn bắt chuyện với các em. Tầm 6 – 7 lon là bắt đầu giả phê được rồi😀. Không biết cố ý vô tình thế nào mà em kia kết mình vãi, tám một lúc sau thì em nó bảo bạn đổi chỗ, lúc này nó ngồi cạnh mình 😘.

Thế thì cứ thuận nước dong thuyền thôi ạ. Giả vờ say để em nó chắn rượu này, ôm tay ôm chân xem hình xăm này, kéo nhau ra hít thở không khí này. Kết thúc buổi hát thì mình biết fb, địa chỉ nhà, và có cả một cuộc hẹn riêng với em nó 😂.

Đổi lại là đêm về say lên say xuống vì tội lấy le với gái T_T. Về nhà bị bạn người yêu giận nữa, say về cho nó hầu từ thay quần áo đến rửa mặt, đương nhiên có trả công luôn và ngay 😘.

Kết quả là đến hôm nay có vẻ mình đã bị thầy giận, bằng chứng là hẹn nhau đi ăn mà không thấy ông ý liên lạc gì 😂. Cơ mà chắc tại mình khốn nạn nhưng mà mình vui lắm ý 😂. Nói chung mình tán cũng đùa thôi, mấy hôm nữa em nó về VN thì cũng ăn cám, đấy là chưa tính bên này mình cũng chả ăn được vì còn có bạn người yêu canh chừng như chó canh cửa. Cơ mà tại thầy mình lúc nào cũng tự tin phát ghét lên được ý, lại còn “dằn mặt” mình đến đáng ghét, nên mình đùa lại cũng thường thôi 😘.

Ra cửa bị thầy dí ngón giữa vào mặt 😂, hôm nay nằm cả ngày trên giường 🙄, nhưng mà thấy đáng giá vãi các bạn ạ 😂.

21.11

Mấy ngày ngồi làm bài tập. Môn chuyên ngành cuối cùng rồi, đợt này toàn làm bài tập nhóm. Cái chính là phân mình với 1 bạn Trung Quốc, bạn ý rất có trách nhiệm, muốn làm hết 1 mình 🙄, sướng thì có sướng nhưng vì mình là người cầu toàn chứ không phải là dạng lười biếng gì nên là cũng hơi mệt óc.

Lần đầu làm bài tập, mình đang làm dở một chủ đề (mà hai đứa đã thống nhất với nhau từ đầu) thì bạn ý inbox kêu tớ làm xong rồi. Đọc lướt qua thấy 1 tỷ vấn đề, mới inbox lại ý kiến của mình, nhưng mà cũng uyển chuyển nhắn là “chỉ là tham khảo thôi, bạn thấy chỗ nào ổn thì cho vào”. Ok quả nhiên là đéo thèm tham khảo. Đến khi lên thuyết trình bị cô nói cho, y như những gì mình đã phát hiện 🙄, đúng là như kít.

Lần thứ 2 là lần này. Quyết xong chủ đề, mình gửi tài liệu cho 2 lần đều đéo thèm nhận + đọc. Ơ hay thế là tđn nhỉ. Mà chủ đề thì làm về VN, mình đọc lướt qua tài liệu của bạn kia thì phát hiện ra toàn số liệu từ năm… 2004. Lội ngược thời gian à -_-, chán chả muốn nói nữa luôn.

.

Đợt này nghỉ gần tuần rồi, ngồi nhà cũng chán. Tìm tài liệu định để viết bài thì không thấy có. Buồn lắm cơ.

Tối qua có em khoá dưới nhắn tin, bảo bọn em đang ở khách sạn đối diện trường ý. Hoá ra là các em sang tham gia trại hè. Hỏi ai là người dẫn đoàn, bảo thầy Thành -_-. Đúng thầy hướng dẫn của mình luôn, mà mấy hôm trước nhắn tin thầy có xem nhưng không trả lời 😢. Thế mới bảo các em có việc gì thì cứ gọi nhé, mình qua ngay 😘. Lúc nào mình cũng gương mẫu hihi 😘.

.

Hôm rồi đang ngủ thì nghe thấy bên ngoài nói gì mà C2C, B2C. Bèn ra hóng. Hoá ra là mấy anh chị em cùng tầng đang ngồi tụ tập nói chuyện, lại đúng cái mình vừa viết bài xong. Thế là ra ngồi chém. Mấy anh em nói chuyện một lúc thì các em gái bỏ về gần hết 😂, vì nghe không hiểu gì cả 😂. Số mình đúng là khắc gái, chỗ nào có gái là đéo có mình, có mình là không có gái 😂.

.

Gần chỗ mình ở có quán Việt Nam mới mở, nhân viên thuê toàn lưu học sinh, có cả cô bạn mình. Nói chung chủ quán cũng khôn, chọn toàn các em gái popular nhất, kết quả là chả cần PR thì bạn các em cũng đến chật quán. Nói chung cũng ra ủng hộ thử, cơ mà đồ ăn chán quá thể đáng. Không thể nuốt nổi, mà không chỉ có mình, hôm đấy ai đi ăn cũng lắc đầu ngao ngán. Phở nhạt như chưa bao giờ được nhạt, nem ngọt như chưa bao giờ được ngọt, nước chấm là nước mắm không pha không tỏi ớt… lạy chúa tôi. Lại còn 20k 1 quả trứng vịt lộn. Trong khi bình thường mình mua có 7k 😂, đúng là chuyện hài 😂. Năm ngoái mình qua cũng có 1 quán Việt Nam ở trước cổng, rồi sập tiệm; sau đấy cũng thấy một quán do sinh viên mở, cũng sập nốt; không biết quán này ra sao 😂, nhưng mình chắc không quay lại lần nào nữa đâu.

Trong khi đó mấy quán đồ ăn Thái thì rõ đông, mà quán nào cũng ngon. Đồ Nhật cũng thế, mỗi tội đắt 😢. Nói chung là nhiều khi cũng nhớ đồ ăn Việt, nhưng mà dở quá thì muốn ủng hộ cũng khó lắm ý 😢.

.

Ôi mà nói đồ ăn, mình thích nhất là thịt ba chỉ xào với kim chi của Hàn cơ 😢. Đói quạ T_T.

16.11

Chả biết nói gì bây giờ. Đang buồn lắm.

Mình với bạn người yêu thì ở với nhau hơn 1 năm nay rồi. Đương nhiên, do vô số lần sai lầm khi xách đồ dọn về với giai của mình trong quá khứ, lần này là người ta dọn về với mình. Vì mình ghét cái việc lúc chia tay vội vàng ôm đồ đi tìm chỗ ở lắm lắm rồi.

Chuyện cũng chẳng to. Người yêu mình đi tập thể dục, mọi khi về lúc 10 giờ, hôm nay về lúc 11 giờ. Muộn có 1 tiếng thôi. Điện thoại để ở nhà, chìa khoá không mang theo.

Có lẽ có người cho là mình hí kịch hoá mọi việc quá thể. Nhưng mà đm nói chung đã quan tâm thì sẽ biết lo, có phải không ạ. Từ chỗ mình ở đến sân tập thể dục thì không tới 5 phút đi bộ, thế mà chờ mãi không về. Không rõ là có chuyện gì xảy ra. Lúc đi cũng không thấy bảo sẽ về muộn. Muốn ra ngoài tìm mà lại sợ bạn ý không mang chìa khoá về đúng lúc mình không ở nhà. Sân tập thì tắt điện từ 10h. Điện thoại của bạn ý thì kêu liên tục, muốn bắt máy mà lại sợ là điện thoại riêng tư của bạn ý (mình không bao giờ bắt máy điện thoại của bất kỳ ai đâu ạ, kể cả là người thân/ người yêu), không bắt máy lại sợ bạn ý làm sao người ta gọi về (vì có thể bạn ý không nhớ số mình, mà chỉ nhớ số điện thoại của bản thân đang vứt ở nhà). Trong khi đó hôm 11/11 vừa rồi có chị bạn mình vừa mới bị tai nạn ở ngay trong trường.

Chờ sắp phát điên thì bạn người yêu đủng đỉnh về. Cũng chả được một lời giải thích gì, vội vàng cầm điện thoại gọi lại cho người ta. Xong thấy mình giận thì tỏ thái độ.

Thế nên các bạn ạ, nói chung bọn đàn ông ý, chúng nó có chân thích đi đâu thì đi, đéo việc gì phải lo lắng cho chúng nó cả. Thêm nữa là có chim thích đút lỗ nào thì đút, cũng đéo việc gì phải care luôn. Cuộc đời nó thế, cứ lo quá cho đứa nào là có khi nó lại còn tỏ thái độ vì mình quan tâm đến nó nữa cơ. Đéo bao giờ được làm đứa đau khổ ngồi nhà chờ, nó mà đi thì cho đi luôn, mình cũng ra ngoài bung lụa luôn chứ việc đéo gì phải đợi phải không ạ?

Nản lắm. Bảo ờ thì mình không quan trọng bằng gia đình, công việc, mình ok. Không quan trọng bằng anh em chiến hữu, ừ cũng được. Nhưng về muộn là vì đi đánh bóng rổ với mấy thằng chả quen biết, “thấy họ chưa về nên cũng ngại về trước” thì mình chịu, mình còn đéo quan trọng bằng mấy đứa ruồi bu đéo hiểu chui từ đâu ra các bạn ạ 😂 đúng là cười ra nước mắt… Ở với nhau một năm rồi mà người yêu mình hoàn toàn không nghĩ rằng mình đang ở nhà chờ, chứng tỏ mình nghĩ là mình có vấn đề các bạn ạ. Vấn đề của mình là những đứa tử tế thì đéo yêu, lần nào cũng đâm đầu vào những đứa đéo coi mình ra cái đéo gì cả. Nói chung là ngu đấy các bạn ạ.

Đêm nằm chả biết khóc hay cười bây giờ. Chả hiểu mình ngu đến làm sao mà lần đéo nào yêu vào cũng khổ sở vật vã mà người ta lần nào cũng đéo quan tâm. Nên các bạn ạ, muốn đứa nào nó yêu mình ấy cứ phải cao giá vào, đừng có nghĩ ngợi nhiều quá, không nó lại cho rằng mình đéo có nó là chết. Chết thế đéo nào được phải không ạ? Cùng lắm là thêm tý rượu, rồi say sưa lại gặp thằng khốn nạn nào đó khác, lại yêu phải nó, thế là xong. Cần đéo gì tý đàn ông phải không nào. Đàn bà thì giờ thiếu chứ đàn ông thì cả nắm. Sợ đếch gì nhỉ 😂.

Nói chung là phải mạnh mẽ lên. Đằng đéo nào chả chia tay, việc gì phải tự làm khổ mình. Kệ bà kệ cả nhà chúng nó chứ.

Mất ngủ tâm sự thế thôi… Chán quá rồi.

15.11

Dạo này chán lắm. Cảm giác cả thế giới rời bỏ mình T_T.

Đợt này ít đi học. Thực ra chả có đợt nào là mình hay đi học cả, đợt nào cũng nghỉ triền miên. Nói chung mình không thể tính là người thích học, hay thích nghiên cứu, hay thích bất cứ thứ gì. Làm gì cũng nhàn nhạt, vài hôm là chán. Hỏi thế sao học lắm thế, chắc chỉ có thể trả lời là vì lười… đi làm. Đi học là lối thoát khi không muốn đi làm, vậy thôi 😔

Hôm rồi 11/11, mấy đứa Việt Nam cùng tầng có ăn uống tí xíu. Buồn cười là chúng nó gọi tất cả bọn Palestin quanh phòng mình, nhưng chừa lại mình không gọi. Trong khi đó thì nhờ nhau rõ nhiệt tình, từ sửa mạng sửa điện thoại đến mượn luận văn xin tài liệu. Cũng có thể hiểu được, vì 11/11 là ngày lễ độc thân, các em gái tổ chức tiệc độc thân thì gọi đám giai đến cùng là đúng, còn mình đã chả phải đối tượng ve vãn lại còn đã có đôi có cặp thì bị vứt ra ngoài là đương nhiên. Cơ mà cũng hơi bị tủi thân 🙄, mình là người nhạy cảm, thực ra dù họ có gọi cũng không đi đâu, nhưng thường theo mình thì không đi cũng phải gọi, đấy là lễ phép 😔. Cơ mà đừng có nói chuyện lễ phép với người Việt, phải không nào 🙃.

Hôm qua cô bạn gọi đi ăn, than buồn chuyện tình cảm. Số là sau khi đá anh người yêu cũ vì đã có thằng mới ngon hơn, nay cô nghe nói anh người yêu cũ đang tán con mới, bèn buồn. Mình là mình đếch hiểu các bạn, đá nó rồi thì thôi, mình đã có người mới thì cũng phải chấp nhận cho nó move on chứ ạ, làm gì có chuyện nó vẫn phải vật vã đau khổ vì mình mãi, phỏng?  Chia tay rồi thì ai sống của người đó thôi, cần gì phải quan tâm đến nhau nữa. Chắc mình già rồi, chả rõ “bọn trẻ thời nay” ra sao nữa.

Người yêu thì đã bên nhau hơn 1 năm rồi, mà vẫn thấy mịt mù quá. Nhiều khi chả biết sau khi mình học xong thì tình cảm đi về đâu nữa. Chán lắm. Mà thôi chả nghĩ, đến đâu hay đến đấy.

Được mấy hôm trời lạnh xong rồi lại nắng. Cái xứ này thời tiết khốn nạn vô cùng, lạnh một cái thì khô đến nứt hết da, xong nóng thì chảy mỡ chảy dầu khắp mặt. Đợt này mới mua ít đồ coi như là có giá trị, thế là móm cả tháng (và cả vài tháng sau nữa). Tạm phải bye hết các web mua đồ online, buồn ghê lắm 😢.

Dạo này suốt ngày ngủ. Nói chung cũng chả biết làm gì khác ngoại trừ ngủ. Tăng cân vù vù, đời mình chưa bao giờ nặng như thế này 😂, tròn quay, giờ khéo lăn xuống cầu thang cũng được.

Nắng mưa thất thường dễ đau đầu. Mình bị xoang, mấy hôm nay nhức đầu khủng khiếp, cứ cúi xuống là muốn đâm thẳng xuống đất luôn. Chán ghê cơ.

Hôm rồi anh người yêu thấy suốt ngày nằm nhà, bèn cố ý chở mình ra ngoài ngắm trăng sao với đi mua sắm cho “thông khí”. Bèn mua nguyên đồ ăn vặt. Cuối cùng về nhà phát hiện ra còn 2 túi trái cây quên không thanh toán, buồn vô hạn ☹️

Lâu rồi không dịch cái gì mang ý nghĩa văn chương. Lười mọc mốc ra rồi, cái chính là chẳng có cảm hứng. Suốt ngày tiếp xúc với mấy thứ thuế má đầu tư thu mua cạnh tranh chuyển giao công nghệ blah blah mất hết cả máu nghệ thuật 🙄.

Cuối kỳ đến nơi rồi, lại chuẩn bị đập vào mặt cả đống luận. Còn có 1 năm rưỡi nữa thôi, cố lên vậy 😥

6.4

Chơi bời cho lắm thì chỉ khổ thân, giờ mới thấm😦. Rượu chè thuốc thang nhiều hôm rồi đau dạ dày cấp, nằm mấy ngày. Quan trọng là cứ vài phút nó lai quặn cho một đợt, mất ngủ luôn, đến nhục :((.

Người yêu chả quan tâm đâu chán lắm. Biết là đặt công việc làm đầu, mình cũng thế nên chả có vấn đề gì cả, nhưng mình ốm đau một mình buồn ơi là buồn, mới có chị cùng lớp qua mua thuốc cho. Người yêu bác sĩ hẳn hoi phán cho câu đau mấy ngày khác khỏi, xong lượn. Đến khi mình đau đến ngày thứ ba rồi thì mới nghĩ đến việc phải mua thuốc, chán.

Nằm nhà nhắn tin bảo anh tan làm thì về sớm nhé, em ở nhà buồn lắm. Dạ dạ vâng vâng xong tan làm tếch mẹ đi cắt tóc hơn tiếng luôn. Về mình nói thì bảo “anh đã về nhanh nhất có thể rồi đấy chứ”. Nhanh mẹ nhà anh.

Vấn đề là mình đau ốm thì người yêu đéo thấy mặt đâu, ừ ok tan làm muộn mình chấp nhận, nhưng mà nhà có ông chú xuống chơi với con trai ông ý thì xin về sớm đi uống rượu được ngay🙂. Mà hôm đấy mình cũng vẫn ốm. Thấy về hỏi sao hôm nay sớm thế thì đáp anh xin về đi với ông chú. Đi luôn cmm đi mệt cứt.

Nói chung ốm yếu bất mãn với toàn xã hội.

5.30

Đời đúng là khốn nạn như một chuyện đùa biết không =))), hôm trước vừa mở mồm bảo đợt này ngoan chả rượu chè gì, hôm sau 12 giờ trưa đứa bạn cãi nhau với người yêu mới gọi lên, uống bất tử luôn.

Thực ra lúc đầu mấy đứa uống cũng vừa vừa thôi, vừa uống vừa chửi =))). Hết két mình mới đi mua két khác, giải tán được thêm nửa két thì người yêu bạn mình mò lên. Chả là mình với người yêu bạn mình cũng chẳng ưa nhau là mấy, lại có men rồi, người yêu bạn mình lên gặp mình mới làm cho câu “mày cút”. Mình xách đồ sập cửa đi luôn. Xuống đến nơi đang ôm người yêu thì điện thoại tới tấp, gọi đến cuộc thứ ba mình mới bắt máy, là đôi kia gọi xin lỗi, xong kéo đội xuống tha mình lên. Thế là thêm két thứ ba.

Về nhà hôn hôn người yêu rồi lăn ra ngủ. Mình có cảm giác là mình ngủ nửa thế kỷ rồi ý nhưng người yêu bảo mới ngủ có nửa tiếng thôi TT_TT. Xong khả năng là không hợp bia hay như nào, mà đúng hôm cuối tuần bên ngoài sân vận động có chương trình ca nhạc, cái chính là chúng nó chơi Rock Metal!!! Nhạc nhẽo gào thét đến mẹ 10 giờ tối, cửa sổ phòng mình đối đầu ra sân vận động luôn, đóng 2 lớp cửa kính mà éo xi nhê. Đùa chứ mình cũng thích nghe rock, nhưng 10 năm nay đây là lần đầu cảm thấy tra tấn như thế. Đầu đau như búa bổ, chỉ muốn nghẻo mẹ cho đỡ mệt thôi TT_TT.

Được cái đoạn sau tỉnh tỉnh rồi nhưng vẫn giả say làm nũng với người eo :3

Ngủ hôm sau dậy vẫn còn thấy hơi choáng cơ. Đúng là “nồng thụy bất tiêu tàn tửu”. Mà hôm qua mưa, lơ lơ mơ mơ nằm trên giường cả ngày, cũng thích chí lắm. Tối người yêu đi tập về mua cho một đống thạch trái cây, ngon ơi là ngon :3

13267771_1040234639401197_3975678834812157650_n

Mà hôm qua đúng là mưa gió thê gào thật, lại nhớ cảnh tập bơi ở Hà Nội. May là bên này họ làm thoát nước tốt, tạnh cái là ráo ngay trong một nốt nhạc.

Nằm rảnh trong nhà xem 2 phim liền, đều là phim Nhật. Bộ đầu tiên thì ấn tượng nữ chính chạy từ đầu đến cuối, người chết các kiểu, mà chắc dạo này ăn nằm nhiều quá IQ giảm nên thật lòng chả hiểu gì cả. Mãi chả thấy logic đâu cơ =))). Diễn viên thì cứ như con ngơ, xong mấy đứa phụ cũng ngu nốt. Giáo viên tàn sát toàn trường vì học sinh bỏ tiết =))). Cả đám nữ sinh chạy trốn hộc máu ra nhưng mà vẫn có thời gian vừa chạy vừa hỏi nhau mấy câu ngu si kiểu “mày có phải Mitsuko không? Mày làm gì đi chứ?” Đm súng bắn tỉa ở đít thì trốn chứ làm đéo gì được. Nói chung nội dung như ngớ ngẩn. Cuối cùng lòi ra một ông già chơi điện tử bốn nút ở năm 213x nói chung là mình X hiểu.

Bộ thứ hai thì hay hơn, mỗi tội là còn phần nữa nên kết mở. Anh nam chính có hai em yêu thì chết cả hai em, nhưng được cái anh nam phụ thì thích (và thích giết) anh nam chính nên cuối cùng còn mỗi 2 anh sống chắc cũng tính là happy ending lol lol lol. Mỗi tội người yêu mình về xem đoạn cuối phán cho câu “diễn như kít”.

Cuối cùng đến đêm thì xem lại Sự im lặng của bầy cừu, phát này thì mình cũng im lặng thật. Đêm mơ thấy mình thành vua hay kiểu gì đó sau đó đánh nhau kiểu gì đó âm mưu kiểu gì đó nói chung là nhiều người đã chết và sắp chết đúng style phim kinh dị mình thích, tỉnh dậy chỉ muốn nhắm mắt mơ tiếp mà không được huhu. Nói chung mình xem phim phải nhiều thi thể, chết nhiều kiểu và máu me be bét mình mới high, biến thái khổ lắm😦. Tuy vậy mình không chơi các loại bẩn bựa kiểu ăn kít với tra tấn tình dục, nhất là nói không với côn trùng :((. Tởm vkl. (Dù loại phim mình xem người yêu mình cũng thấy tởm =))))).

2 hôm nay khu mình ở mắc mạng cho từng phòng. Mình dùng mạng ngoài rồi nên không quan tâm lắm, nhưng họ vẫn sẽ kéo mạng về chỗ mình, vậy nên phải chờ (không ở nhà ban quản lý sẽ tự động mở cửa cho thợ vào kéo dây). Ghét nhất là gỡ hết trần ra, cảm giác bẩn thỉu khó chịu vãi😦.

5.27

Đã hoàn thành tất cả các môn lên lớp của hoc kỳ này. Giờ thì còn 3 cái luận nữa thôi là xong. Đọc yêu cầu của thầy mà suýt ngất, “tài liệu tham khảo 40 – 50 bài” cho em được chết :(Dạo này không biết phải định nghĩa cuộc sống của mình là bình thản hay nhàm chán. Chỉ mấy tháng trước thôi mình vẫn còn đêm đêm sênh ca, ngày ba bữa rượu. Thế mà đợt này từ chối toàn bộ những cuộc hẹn hò vô bổ, tối đến chỉ có mỗi việc ngồi đợi người yêu đi làm về. Đúng là chuyện không tưởng.

Nhất là mấy hôm nay không phải đi học nữa thì một ngày chỉ quanh quẩn đánh răng, đắp mặt, ăn cơm, đi ngủ, lướt facebook thế thôi. Ngoan phát sợ.

.

Hôm rồi đi nghe hội thảo, chị bạn mới nhờ mình mang sách cho một chị cùng lớp mình. Nói chung chuyện cũng đơn giản, mình ok luôn. Về đến nơi (12 giờ trưa) nhắn tin bảo người ta qua phòng mình lấy đồ. 9 giờ tối nhận được trả lời, “em ở phòng nào ấy nhỉ?”. Đúng lúc mình không ở nhà. Về mới nhắn lại cho đối phương thì không thấy xuống lấy đồ.

Nãy mình đang ngồi lướt web thì thấy có tiếng gõ cửa. Hỏi là ai không thấy trả lời. Mở cửa ra thì là chị kia. Mình đưa đồ cho thì thấy bảo, “chị nhờ em cái này được không?”

Rồi thế việc gì?

Thế mới đưa cho mình quyển luận văn dày cộp, bảo mai học sinh của cô hướng dẫn chị ra hội đồng, cô bảo chị đọc luận văn mà nhiều quá chị đọc không hết, em hộ chị được không?

OMFG còn cái trò đọc hộ luận văn để báo cáo với cô hướng dẫn cơ à? Thế đi học làm cái gì? Học thạc sĩ chỉ nhằm mục đích “làm màu” thôi à?

Mà cũng đéo hiểu sao nhờ vả đến chỗ mình được cơ. Mà không phải lần đầu. Chị gái này thì nhiều phốt rồi, mình vốn chẳng muốn nói xấu đàn bà, nhưng cũng quá thể quá cơ.

Thứ nhất nhắc luôn là tư thù cá nhân. Mà mình cũng đéo hiểu sao lại ra cơ sự này. Mình là từ đầu đến cuối chỉ lo ăn chơi đàn đúm của mình thôi chứ cũng chả hay coi thiên hạ ra sao lắm, nhưng mà miệng lưỡi người đời, có lần mới nhận được tin có đứa mình chả nói chuyện bao giờ đi nói xấu mình với toàn thiên hạ, trọng điểm là mình sống “lăng loàn buông thả” như thế nào. Cái này mình cũng chỉ cười trừ thôi, nói chung quan điểm của mình là chưa người yêu chưa vợ thì hợp mắt cứ nhào vào thôi, miễn chả ảnh hưởng đến ai là được. Cơ mà người ngoài chướng mắt, cái này mình chả biết làm sao. Lúc đấy chỉ hơi lạ là mình không dính dáng gì đến người ta, không hiểu mắc mớ gì mà lại nhắm vào mình?

Sau lại nghe nói sinh hoạt cá nhân của người ta cũng sạch sẽ lắm, chồng con ở trong nước mà sang đây thì đi đêm nhận quà của một anh Lào. Ờ thôi cuối cùng cũng có giải thích là chắc chê mình để chứng tỏ bản thân vẫn cao thượng hơn người khác.

Cơ mà nếu chỉ thế thì cũng thôi. Bởi từ vẻ ngoài – cách ăn nói – tính cách của mình đều đã quyết định mình đi đéo đâu cũng gặp thị phi rồi.

Sau lại nghe được tin shock hơn. Số là mình với thầy hướng dẫn quan hệ khá tốt – một phần là do quan hệ lợi ích nữa, nhưng dù sao thì đúng là hay đi uống trà/ đi ăn với thầy. Đi học cũng hay được thầy đưa về. Thế là một ngày khắp nơi có tin đồn mình “đi đêm” với thầy. Ôi đm đến thế là cùng. Chỉ có thể nói là “dâm giả kiến dâm” – kẻ dâm thì nhìn đéo đâu cũng ra chuyện dâm dật. Thế mất niềm tin vào cuộc đời đến mức không tin có quan hệ thầy trò trong sáng à hay là tự bản thân đi đêm với ngoại tình nhiều nên nghĩ đéo ai cũng như mình?

Chỉ thế thôi nhé đã đủ để nói thẳng cml em đéo phải là thánh mẫu, đéo có chuyện chị đâm sau lưng em liên tòi tọi mà em vẫn mỉm cười giúp đỡ chị đâu. Về ăn cứt đi nhé.

.

Tiếp nữa lại là vấn đề nguyên tắc. Mình cũng chả chăm chỉ học hành gì đâu nhưng được cái là làm việc khá nghiêm túc. Đã làm thì làm đến tốt nhất có thế, còn không thì không làm. Đơn giản vậy thôi.

Số là có lần đen đủi thế nào làm bài tập nhóm cùng với chị gái. Chia bộ phận ra, mình làm PPT cho cả nhóm luôn vì mọi người đều không muốn làm🙂. Nhắc đi nhắc lại là mọi người gửi cho em bản tóm gọn để cho vào PPT, gửi dài em không có thời gian đọc hết để tóm tắt cho mọi người đâu ạ.

Thế xong đến trước hôm trình bày chị gái gửi cho mình 10 trang word. Nội dung trùng với phần của người khác🙂. Mới nhắn tin nói rõ vấn đề, chị gái kêu “chị ốm mệt lắm không làm được, em cứ bỏ hết chỗ đấy vào PPT cho chị”. Cái tổ mẹ nhà chị cả nhóm trình bày có 10 phút chị cho 10 trang word vào PPT thì làm bao nhiêu slide cho đủ, mà ai đọc được đống chữ của chị? Bảo trùng nội dung rồi thì chị mặc kệ, chị nói của chị kệ mả tổ đứa khác🙂, đm chị bố đời rồi.

Thế là cực chẳng đã phải bảo chị xuống chỗ em, chị em mình làm cho dứt điểm. Chị bảo chị mệt lắm không đứng lên nổi. Em bê máy lên phòng chị, thấy chị đang nhảy nhót như chưa hề có cuộc ốm nào. Mà thế đéo nào cứ có việc gì là chị lại ốm?

Xong, đến lần 2 làm bài tập nhóm, chị vẫn như cũ vứt cho em 1 đống chữ, lần này tiến bộ chỉ có 3 trang word thôi. Cảm ơn lòng tốt cả họ nhà chị. Nhóm có một chị gái con ốm, chị cũng ốm, nằm viện, em mới bảo thôi để chị ý nghỉ, mọi người kham luôn phần là xong. Trước hôm thuyết trình người ta đỡ, mới hỏi trên group là có ai cần giúp gì không? Chị trả lời luôn “bạn làm một nửa phần của mình nhé, mình bận quá.”

Em cũng đến vái lạy cả nhà chị. Người ta ốm yếu đã đành, kể cả có làm cũng là làm phần của người ta, đây chị chia luôn nửa phần của chị cho họ, cả nhóm ai khó thì khó chứ chị đéo sao vì chị nhàn vãi ra😀. Khôn vặt vcd.

Thuyết trình xong cô mới bảo “nhóm trưởng gửi word cho cô”. Thế là chị phán luôn, “Em V nhóm trưởng nhé”. Nói luôn là mình chưa bao giờ là nhóm trưởng🙂. Lúc cộng điểm thì nhận nhanh thế mà khi phải làm gì là đẩy trách nhiệm cmnl. Nói chung mình cũng không ngại làm mấy cái này, đi đâu thì cũng là mình làm thôi =))), nhưng mình ghét cái thái độ.

Thêm một phốt nữa, lần này lại liên quan đến thầy mình. Sắp đến ngày thi môn của thầy, mọi người mới bảo, em V thân với thầy em hỏi một tiếng xem nào? Xong mình có đánh tiếng thật, thì thầy bảo yên tâm, thầy không đánh trượt ai bao giờ.

Xong thi thì có 3 đứa rớt =))), thầy cho thi lại, cũng chẳng sao. Hôm sau thấy có người bảo với mình, chị gái kia sau khi nghe mình nói mới đi tuyên bố với các bạn, rằng thi mà là tao thân với thầy lắm tao nhờ thầy rồi chúng mày yên tâm thầy sẽ cho chúng mày qua =))). Xong giờ các bạn không qua đang kêu giời kêu đất trách mình nói linh tinh. Thế em nhờ chị đi tuyên bố à =)))). Nói chung cái đéo gì tốt đẹp cũng vơ về mình, xong có vấn đề gì là đẩy luôn cho kẻ khác. Chán lắm cơ.

.

Thứ ba thì cũng như thứ hai thôi, là vấn đề trách nhiệm.

Thực ra đợt trước đã có lần xin bài tập của mình rồi, lần đấy mình cho. Nhưng lần này thì không. Quan điểm của mình là đã nhận cái gì thì phải có trách nhiệm với nó. Chứ làm đéo có chuyện cứ dạ dạ vâng vâng rồi đi nhờ vả chứ ạ? Nếu cảm thấy không làm được thì hãy từ chối ngay từ đầu. Chứ cứ ra vẻ tao giỏi lắm xong lại đi xin xỏ là không ổn. Đơn giản vậy thôi.

Hơn nữa cũng đéo có chuyện mình bỏ công bỏ sức ra để thành công lao của đứa khác đâu. Chuyện ngọt ngào tuyệt vời ấy chỉ có trong tiểu thuyết và phim sến thôi. Còn đời thật, cạnh tranh chết mẹ ra ý ở đấy mà xơi.

Đương nhiên cũng không hẳn mình sẽ từ chối hết. Một vài lần đầu mình vẫn giúp – mà trên thực tế là mình có giúp rồi, vì lỡ đâu họ bận/ gặp khó khăn thật. Nhưng lần nào cũng thế thì…

Lại nhớ có hôm bài tập cá nhân cũng nhờ mình làm PPT hộ, kêu chị không biết làm. Học mười mấy gần hai chục năm rồi để phọt ra cái câu chị không biết làm PPT thì cũng chào thua. Ngu có hạn độ thôi chứ thế này thì hơi quá. Thế nhé. Mình cũng từ chối luôn đéo phải nói nhiều, khó đã đành chứ đơn giản là nhét chữ vào một cái PPT, nói thật, không biết thì hỏi google, chứ trường hợp này chỉ có là lười + ngu + không muốn học hỏi.

.

.

Viết đến đây thì người yêu đi tập về, thôi chửi tạm thế đã =))). Nói chung mình đến giờ vẫn đéo hiểu có gan gì mà sau bao nhiêu phốt giữa hai người, người ta vẫn có can đảm đi nhờ vả mình như chưa hề có cuộc chia ly. Đời đúng là lắm loại. Mình thì đéo dễ tính, ghê gớm vl ra. Nên là tốt nhất là nước sông không động nước giếng nhé chị gái, không thì em cũng đéo làm gì đâu, nhưng mà em sẵn sàng bỏ đá xuống giếng ngay đấy, chứ chả phong độ như bây giờ đâu🙂