6.4

Chơi bời cho lắm thì chỉ khổ thân, giờ mới thấm😦. Rượu chè thuốc thang nhiều hôm rồi đau dạ dày cấp, nằm mấy ngày. Quan trọng là cứ vài phút nó lai quặn cho một đợt, mất ngủ luôn, đến nhục :((.

Người yêu chả quan tâm đâu chán lắm. Biết là đặt công việc làm đầu, mình cũng thế nên chả có vấn đề gì cả, nhưng mình ốm đau một mình buồn ơi là buồn, mới có chị cùng lớp qua mua thuốc cho. Người yêu bác sĩ hẳn hoi phán cho câu đau mấy ngày khác khỏi, xong lượn. Đến khi mình đau đến ngày thứ ba rồi thì mới nghĩ đến việc phải mua thuốc, chán.

Nằm nhà nhắn tin bảo anh tan làm thì về sớm nhé, em ở nhà buồn lắm. Dạ dạ vâng vâng xong tan làm tếch mẹ đi cắt tóc hơn tiếng luôn. Về mình nói thì bảo “anh đã về nhanh nhất có thể rồi đấy chứ”. Nhanh mẹ nhà anh.

Vấn đề là mình đau ốm thì người yêu đéo thấy mặt đâu, ừ ok tan làm muộn mình chấp nhận, nhưng mà nhà có ông chú xuống chơi với con trai ông ý thì xin về sớm đi uống rượu được ngay🙂. Mà hôm đấy mình cũng vẫn ốm. Thấy về hỏi sao hôm nay sớm thế thì đáp anh xin về đi với ông chú. Đi luôn cmm đi mệt cứt.

Nói chung ốm yếu bất mãn với toàn xã hội.

5.30

Đời đúng là khốn nạn như một chuyện đùa biết không =))), hôm trước vừa mở mồm bảo đợt này ngoan chả rượu chè gì, hôm sau 12 giờ trưa đứa bạn cãi nhau với người yêu mới gọi lên, uống bất tử luôn.

Thực ra lúc đầu mấy đứa uống cũng vừa vừa thôi, vừa uống vừa chửi =))). Hết két mình mới đi mua két khác, giải tán được thêm nửa két thì người yêu bạn mình mò lên. Chả là mình với người yêu bạn mình cũng chẳng ưa nhau là mấy, lại có men rồi, người yêu bạn mình lên gặp mình mới làm cho câu “mày cút”. Mình xách đồ sập cửa đi luôn. Xuống đến nơi đang ôm người yêu thì điện thoại tới tấp, gọi đến cuộc thứ ba mình mới bắt máy, là đôi kia gọi xin lỗi, xong kéo đội xuống tha mình lên. Thế là thêm két thứ ba.

Về nhà hôn hôn người yêu rồi lăn ra ngủ. Mình có cảm giác là mình ngủ nửa thế kỷ rồi ý nhưng người yêu bảo mới ngủ có nửa tiếng thôi TT_TT. Xong khả năng là không hợp bia hay như nào, mà đúng hôm cuối tuần bên ngoài sân vận động có chương trình ca nhạc, cái chính là chúng nó chơi Rock Metal!!! Nhạc nhẽo gào thét đến mẹ 10 giờ tối, cửa sổ phòng mình đối đầu ra sân vận động luôn, đóng 2 lớp cửa kính mà éo xi nhê. Đùa chứ mình cũng thích nghe rock, nhưng 10 năm nay đây là lần đầu cảm thấy tra tấn như thế. Đầu đau như búa bổ, chỉ muốn nghẻo mẹ cho đỡ mệt thôi TT_TT.

Được cái đoạn sau tỉnh tỉnh rồi nhưng vẫn giả say làm nũng với người eo :3

Ngủ hôm sau dậy vẫn còn thấy hơi choáng cơ. Đúng là “nồng thụy bất tiêu tàn tửu”. Mà hôm qua mưa, lơ lơ mơ mơ nằm trên giường cả ngày, cũng thích chí lắm. Tối người yêu đi tập về mua cho một đống thạch trái cây, ngon ơi là ngon :3

13267771_1040234639401197_3975678834812157650_n

Mà hôm qua đúng là mưa gió thê gào thật, lại nhớ cảnh tập bơi ở Hà Nội. May là bên này họ làm thoát nước tốt, tạnh cái là ráo ngay trong một nốt nhạc.

Nằm rảnh trong nhà xem 2 phim liền, đều là phim Nhật. Bộ đầu tiên thì ấn tượng nữ chính chạy từ đầu đến cuối, người chết các kiểu, mà chắc dạo này ăn nằm nhiều quá IQ giảm nên thật lòng chả hiểu gì cả. Mãi chả thấy logic đâu cơ =))). Diễn viên thì cứ như con ngơ, xong mấy đứa phụ cũng ngu nốt. Giáo viên tàn sát toàn trường vì học sinh bỏ tiết =))). Cả đám nữ sinh chạy trốn hộc máu ra nhưng mà vẫn có thời gian vừa chạy vừa hỏi nhau mấy câu ngu si kiểu “mày có phải Mitsuko không? Mày làm gì đi chứ?” Đm súng bắn tỉa ở đít thì trốn chứ làm đéo gì được. Nói chung nội dung như ngớ ngẩn. Cuối cùng lòi ra một ông già chơi điện tử bốn nút ở năm 213x nói chung là mình X hiểu.

Bộ thứ hai thì hay hơn, mỗi tội là còn phần nữa nên kết mở. Anh nam chính có hai em yêu thì chết cả hai em, nhưng được cái anh nam phụ thì thích (và thích giết) anh nam chính nên cuối cùng còn mỗi 2 anh sống chắc cũng tính là happy ending lol lol lol. Mỗi tội người yêu mình về xem đoạn cuối phán cho câu “diễn như kít”.

Cuối cùng đến đêm thì xem lại Sự im lặng của bầy cừu, phát này thì mình cũng im lặng thật. Đêm mơ thấy mình thành vua hay kiểu gì đó sau đó đánh nhau kiểu gì đó âm mưu kiểu gì đó nói chung là nhiều người đã chết và sắp chết đúng style phim kinh dị mình thích, tỉnh dậy chỉ muốn nhắm mắt mơ tiếp mà không được huhu. Nói chung mình xem phim phải nhiều thi thể, chết nhiều kiểu và máu me be bét mình mới high, biến thái khổ lắm😦. Tuy vậy mình không chơi các loại bẩn bựa kiểu ăn kít với tra tấn tình dục, nhất là nói không với côn trùng :((. Tởm vkl. (Dù loại phim mình xem người yêu mình cũng thấy tởm =))))).

2 hôm nay khu mình ở mắc mạng cho từng phòng. Mình dùng mạng ngoài rồi nên không quan tâm lắm, nhưng họ vẫn sẽ kéo mạng về chỗ mình, vậy nên phải chờ (không ở nhà ban quản lý sẽ tự động mở cửa cho thợ vào kéo dây). Ghét nhất là gỡ hết trần ra, cảm giác bẩn thỉu khó chịu vãi😦.

5.27

Đã hoàn thành tất cả các môn lên lớp của hoc kỳ này. Giờ thì còn 3 cái luận nữa thôi là xong. Đọc yêu cầu của thầy mà suýt ngất, “tài liệu tham khảo 40 – 50 bài” cho em được chết :(Dạo này không biết phải định nghĩa cuộc sống của mình là bình thản hay nhàm chán. Chỉ mấy tháng trước thôi mình vẫn còn đêm đêm sênh ca, ngày ba bữa rượu. Thế mà đợt này từ chối toàn bộ những cuộc hẹn hò vô bổ, tối đến chỉ có mỗi việc ngồi đợi người yêu đi làm về. Đúng là chuyện không tưởng.

Nhất là mấy hôm nay không phải đi học nữa thì một ngày chỉ quanh quẩn đánh răng, đắp mặt, ăn cơm, đi ngủ, lướt facebook thế thôi. Ngoan phát sợ.

.

Hôm rồi đi nghe hội thảo, chị bạn mới nhờ mình mang sách cho một chị cùng lớp mình. Nói chung chuyện cũng đơn giản, mình ok luôn. Về đến nơi (12 giờ trưa) nhắn tin bảo người ta qua phòng mình lấy đồ. 9 giờ tối nhận được trả lời, “em ở phòng nào ấy nhỉ?”. Đúng lúc mình không ở nhà. Về mới nhắn lại cho đối phương thì không thấy xuống lấy đồ.

Nãy mình đang ngồi lướt web thì thấy có tiếng gõ cửa. Hỏi là ai không thấy trả lời. Mở cửa ra thì là chị kia. Mình đưa đồ cho thì thấy bảo, “chị nhờ em cái này được không?”

Rồi thế việc gì?

Thế mới đưa cho mình quyển luận văn dày cộp, bảo mai học sinh của cô hướng dẫn chị ra hội đồng, cô bảo chị đọc luận văn mà nhiều quá chị đọc không hết, em hộ chị được không?

OMFG còn cái trò đọc hộ luận văn để báo cáo với cô hướng dẫn cơ à? Thế đi học làm cái gì? Học thạc sĩ chỉ nhằm mục đích “làm màu” thôi à?

Mà cũng đéo hiểu sao nhờ vả đến chỗ mình được cơ. Mà không phải lần đầu. Chị gái này thì nhiều phốt rồi, mình vốn chẳng muốn nói xấu đàn bà, nhưng cũng quá thể quá cơ.

Thứ nhất nhắc luôn là tư thù cá nhân. Mà mình cũng đéo hiểu sao lại ra cơ sự này. Mình là từ đầu đến cuối chỉ lo ăn chơi đàn đúm của mình thôi chứ cũng chả hay coi thiên hạ ra sao lắm, nhưng mà miệng lưỡi người đời, có lần mới nhận được tin có đứa mình chả nói chuyện bao giờ đi nói xấu mình với toàn thiên hạ, trọng điểm là mình sống “lăng loàn buông thả” như thế nào. Cái này mình cũng chỉ cười trừ thôi, nói chung quan điểm của mình là chưa người yêu chưa vợ thì hợp mắt cứ nhào vào thôi, miễn chả ảnh hưởng đến ai là được. Cơ mà người ngoài chướng mắt, cái này mình chả biết làm sao. Lúc đấy chỉ hơi lạ là mình không dính dáng gì đến người ta, không hiểu mắc mớ gì mà lại nhắm vào mình?

Sau lại nghe nói sinh hoạt cá nhân của người ta cũng sạch sẽ lắm, chồng con ở trong nước mà sang đây thì đi đêm nhận quà của một anh Lào. Ờ thôi cuối cùng cũng có giải thích là chắc chê mình để chứng tỏ bản thân vẫn cao thượng hơn người khác.

Cơ mà nếu chỉ thế thì cũng thôi. Bởi từ vẻ ngoài – cách ăn nói – tính cách của mình đều đã quyết định mình đi đéo đâu cũng gặp thị phi rồi.

Sau lại nghe được tin shock hơn. Số là mình với thầy hướng dẫn quan hệ khá tốt – một phần là do quan hệ lợi ích nữa, nhưng dù sao thì đúng là hay đi uống trà/ đi ăn với thầy. Đi học cũng hay được thầy đưa về. Thế là một ngày khắp nơi có tin đồn mình “đi đêm” với thầy. Ôi đm đến thế là cùng. Chỉ có thể nói là “dâm giả kiến dâm” – kẻ dâm thì nhìn đéo đâu cũng ra chuyện dâm dật. Thế mất niềm tin vào cuộc đời đến mức không tin có quan hệ thầy trò trong sáng à hay là tự bản thân đi đêm với ngoại tình nhiều nên nghĩ đéo ai cũng như mình?

Chỉ thế thôi nhé đã đủ để nói thẳng cml em đéo phải là thánh mẫu, đéo có chuyện chị đâm sau lưng em liên tòi tọi mà em vẫn mỉm cười giúp đỡ chị đâu. Về ăn cứt đi nhé.

.

Tiếp nữa lại là vấn đề nguyên tắc. Mình cũng chả chăm chỉ học hành gì đâu nhưng được cái là làm việc khá nghiêm túc. Đã làm thì làm đến tốt nhất có thế, còn không thì không làm. Đơn giản vậy thôi.

Số là có lần đen đủi thế nào làm bài tập nhóm cùng với chị gái. Chia bộ phận ra, mình làm PPT cho cả nhóm luôn vì mọi người đều không muốn làm🙂. Nhắc đi nhắc lại là mọi người gửi cho em bản tóm gọn để cho vào PPT, gửi dài em không có thời gian đọc hết để tóm tắt cho mọi người đâu ạ.

Thế xong đến trước hôm trình bày chị gái gửi cho mình 10 trang word. Nội dung trùng với phần của người khác🙂. Mới nhắn tin nói rõ vấn đề, chị gái kêu “chị ốm mệt lắm không làm được, em cứ bỏ hết chỗ đấy vào PPT cho chị”. Cái tổ mẹ nhà chị cả nhóm trình bày có 10 phút chị cho 10 trang word vào PPT thì làm bao nhiêu slide cho đủ, mà ai đọc được đống chữ của chị? Bảo trùng nội dung rồi thì chị mặc kệ, chị nói của chị kệ mả tổ đứa khác🙂, đm chị bố đời rồi.

Thế là cực chẳng đã phải bảo chị xuống chỗ em, chị em mình làm cho dứt điểm. Chị bảo chị mệt lắm không đứng lên nổi. Em bê máy lên phòng chị, thấy chị đang nhảy nhót như chưa hề có cuộc ốm nào. Mà thế đéo nào cứ có việc gì là chị lại ốm?

Xong, đến lần 2 làm bài tập nhóm, chị vẫn như cũ vứt cho em 1 đống chữ, lần này tiến bộ chỉ có 3 trang word thôi. Cảm ơn lòng tốt cả họ nhà chị. Nhóm có một chị gái con ốm, chị cũng ốm, nằm viện, em mới bảo thôi để chị ý nghỉ, mọi người kham luôn phần là xong. Trước hôm thuyết trình người ta đỡ, mới hỏi trên group là có ai cần giúp gì không? Chị trả lời luôn “bạn làm một nửa phần của mình nhé, mình bận quá.”

Em cũng đến vái lạy cả nhà chị. Người ta ốm yếu đã đành, kể cả có làm cũng là làm phần của người ta, đây chị chia luôn nửa phần của chị cho họ, cả nhóm ai khó thì khó chứ chị đéo sao vì chị nhàn vãi ra😀. Khôn vặt vcd.

Thuyết trình xong cô mới bảo “nhóm trưởng gửi word cho cô”. Thế là chị phán luôn, “Em V nhóm trưởng nhé”. Nói luôn là mình chưa bao giờ là nhóm trưởng🙂. Lúc cộng điểm thì nhận nhanh thế mà khi phải làm gì là đẩy trách nhiệm cmnl. Nói chung mình cũng không ngại làm mấy cái này, đi đâu thì cũng là mình làm thôi =))), nhưng mình ghét cái thái độ.

Thêm một phốt nữa, lần này lại liên quan đến thầy mình. Sắp đến ngày thi môn của thầy, mọi người mới bảo, em V thân với thầy em hỏi một tiếng xem nào? Xong mình có đánh tiếng thật, thì thầy bảo yên tâm, thầy không đánh trượt ai bao giờ.

Xong thi thì có 3 đứa rớt =))), thầy cho thi lại, cũng chẳng sao. Hôm sau thấy có người bảo với mình, chị gái kia sau khi nghe mình nói mới đi tuyên bố với các bạn, rằng thi mà là tao thân với thầy lắm tao nhờ thầy rồi chúng mày yên tâm thầy sẽ cho chúng mày qua =))). Xong giờ các bạn không qua đang kêu giời kêu đất trách mình nói linh tinh. Thế em nhờ chị đi tuyên bố à =)))). Nói chung cái đéo gì tốt đẹp cũng vơ về mình, xong có vấn đề gì là đẩy luôn cho kẻ khác. Chán lắm cơ.

.

Thứ ba thì cũng như thứ hai thôi, là vấn đề trách nhiệm.

Thực ra đợt trước đã có lần xin bài tập của mình rồi, lần đấy mình cho. Nhưng lần này thì không. Quan điểm của mình là đã nhận cái gì thì phải có trách nhiệm với nó. Chứ làm đéo có chuyện cứ dạ dạ vâng vâng rồi đi nhờ vả chứ ạ? Nếu cảm thấy không làm được thì hãy từ chối ngay từ đầu. Chứ cứ ra vẻ tao giỏi lắm xong lại đi xin xỏ là không ổn. Đơn giản vậy thôi.

Hơn nữa cũng đéo có chuyện mình bỏ công bỏ sức ra để thành công lao của đứa khác đâu. Chuyện ngọt ngào tuyệt vời ấy chỉ có trong tiểu thuyết và phim sến thôi. Còn đời thật, cạnh tranh chết mẹ ra ý ở đấy mà xơi.

Đương nhiên cũng không hẳn mình sẽ từ chối hết. Một vài lần đầu mình vẫn giúp – mà trên thực tế là mình có giúp rồi, vì lỡ đâu họ bận/ gặp khó khăn thật. Nhưng lần nào cũng thế thì…

Lại nhớ có hôm bài tập cá nhân cũng nhờ mình làm PPT hộ, kêu chị không biết làm. Học mười mấy gần hai chục năm rồi để phọt ra cái câu chị không biết làm PPT thì cũng chào thua. Ngu có hạn độ thôi chứ thế này thì hơi quá. Thế nhé. Mình cũng từ chối luôn đéo phải nói nhiều, khó đã đành chứ đơn giản là nhét chữ vào một cái PPT, nói thật, không biết thì hỏi google, chứ trường hợp này chỉ có là lười + ngu + không muốn học hỏi.

.

.

Viết đến đây thì người yêu đi tập về, thôi chửi tạm thế đã =))). Nói chung mình đến giờ vẫn đéo hiểu có gan gì mà sau bao nhiêu phốt giữa hai người, người ta vẫn có can đảm đi nhờ vả mình như chưa hề có cuộc chia ly. Đời đúng là lắm loại. Mình thì đéo dễ tính, ghê gớm vl ra. Nên là tốt nhất là nước sông không động nước giếng nhé chị gái, không thì em cũng đéo làm gì đâu, nhưng mà em sẵn sàng bỏ đá xuống giếng ngay đấy, chứ chả phong độ như bây giờ đâu🙂

Some updates

1. A new hair color. Cháu mình gọi đây là màu “nàng tiên cá”, còn chị gái mình thì đang phát rầu vì cô con gái (6 tuổi) nhất quyết đòi nhuộm cho giống.  Tranh thủ lúc người yêu đi công tác bèn DIY luôn, hôm qua hắn về thấy bèn kêu trời vì “anh thấy quai quái”.

2. Đợt này cứ gọi là bận điên cuồng, bài tập chồng lên như núi, hôm nào cũng cắm đầu vào viết viết và viết. Khổ ải lắm mà máy tính thì chập mạch. Số là hôm rồi thay nước trượt tay làm rơi bình (18.5 lít) xuống thẳng laptop, sau đó quạt gió bắt đầu lạch cạch suốt. May vẫn dùng được huhu. Chán đời đến thế là cùng.

3. Tháng trước cậu em họ lấy vợ, cuối tuần này cô em họ lấy chồng. Đúng hôm thi nên không về được. Hoang mang ở cái là hai cô cậu này xong thì nhà còn mỗi mình, quả này khéo bỏ đi biệt xứ chứ chịu làm sao thấu với các cô dì chú bác.

4. Hôm rồi có gặp sếp của một hãng mỹ phẩm Đài (quan hệ cá nhân chứ không phải quan hệ công việc), mới nghe bảo bên đấy đang nghiên cứu mẫu tinh chất mới. Mẫu cũ người ta tặng mình khá nhiều nhưng không quá hợp da nên ít dùng, mẫu mới thử thì thấy thích, nhưng bảo chưa hoàn chỉnh, khoảng cuối năm mới sản xuất hàng loạt. Khá buồn chắc rình lúc nào có hàng test thì lấy luôn thôi chứ chả đợi đâu.

5. Lập một cái Fanpage review đồ linh tinh với em Thỏ, mà em nó sau khi lập xong thì biến mất luôn, một mình viết bài. Được cái tính mình cũng nhảm nên toàn viết linh tinh, hai đứa lập cũng vì thích thế thôi chứ chả định làm gì nên không áp lực lắm.

6. Người yêu tuần trước lái xe đi Thượng Hải công tác, đêm qua mới về. Công nhận mình hay ở chỗ người yêu không có nhà là quên mẹ luôn việc mình có người yêu, cần làm gì vẫn làm đấy, chả thấy ảnh hưởng gì.

7. Tuần trước là hội té nước của dân Thái – Lào. Ồn ào kinh khủng, bật nhạc thâu đêm suốt sáng, đến phát mệt đi được.

8. Có ai đó độc mồm đi đồn rằng mình thường đi chơi với thầy hướng dẫn lúc 11h đêm. Biết là ai đấy mà thôi. Đàn bà không chấp. 11h đêm thường thì chuẩn bị tập thể dục trên giường rồi, hơi đâu mà mơ với mộng.

2.24

Hôm nay hạn cuối nộp bài kinh tế lượng, sáng dậy nhắn tin, email, gọi điện cho lớp trưởng đều không được, giật mình chẳng biết phải làm sao để nộp bài bây giờ😦, trong cơn bối rối bèn nghĩ ra gọi điện cho người yêu nó, quả nhiên cúp máy xong cậu chàng lập tức liên hệ mình trong một nốt nhạc. Mà đừng hỏi vì sao mình có cả số của người yêu lớp trưởng, đấy là bí mật hê hê. Thế xong là lại phải chạy đi nộp, cái trường to như gì, đi rộp cả chân mới tới nơi. Đến thì lớp trưởng bảo đưa cho cô quản lý ký túc là được, hóa ra cu cậu còn chưa về trường. Quên nói, lớp trưởng lớp mình là người Cáp Nhĩ Tân, nên chắc giờ này hẳn vẫn đang trên tàu trong công cuộc trường trinh từ cực bắc xuống cực nam =)))).Chiều nằm nhà chat chit với hội lưu học sinh, mới nghe có người hỏi bao giờ mới được phát học bổng? Mọi người đáp chờ sau khi báo danh xong. Mình kiểu WTF phải báo danh à, đến nơi cả tuần rồi vẫn chưa biết gì, thế là lại đội mưa tới văn phòng. Được cái vì mình muộn quá nên không phải xếp hàng =))))). Cô nhìn nhìn thẻ học sinh rồi bảo, ơ thế kỳ 1 cô chưa đóng dấu cho em à. Mình kiểu WTF phải đóng dấu à =))), thế là cô đóng luôn cho cả 2 cái dấu. Đúng là học sinh ngớ ngẩn.

Chiều về chat với chị Mây, hai chị em đi hết từ phấn nền sang son sang nước hoa, xong suýt xoa ôi quả này phá sản. Mà phá sản thật. Hôm nào người yêu về cũng gào lên vì lại thấy có thứ gì đó mới ở trên bàn trang điểm lol.

Trời lạnh lúc nào cũng mơ mơ màng màng chỉ muốn ngủ. Mà cũng tại anh người yêu dạo này lên cơn cầm thú nữa. Bình thường mình xong việc có khi còn phải hoa chân múa tay lảm nhảm thêm nửa tiếng đồng hồ nữa mới ngủ, mấy hôm nay cơ bản là quấn chăn khò khò luôn, mệt chết đi được. Dù sao mình nghi ngờ đây là vì hắn đã quá chán không muốn nghe mình nói chuyện nữa nên mới cố tình làm thế, hừ.

Thứ ba tuần sau bắt đầu đi học, ác mộng quá… nghĩ đến đi học là đau đầu, mình quả là học sinh tiêu biểu của thập kỷ ;))

2.23

Kết quả của việc tẩy tóc nhuộm màu linh tinh là tóc khô như một đống rơm. Được cái tự mua thuốc xịn tự nhuộm nên không đến nỗi không cứu vãn nổi. Đặt mua thêm một chai xịt tóc một chai serum tóc, hôm nay vừa về đến nơi. Tung hoa luôn ý chứ.Nói chung mấy hôm nay mua sắm cứ gọi là chặt tay.

Giờ còn muốn mua máy ảnh nữa cơ, hic, nhưng mà mới 23, vẫn còn nửa tháng nữa mới được phát lương, không thể tiêu hết lương tháng này trong một nốt nhạc như vậy được. Cứ đà này mãi mãi không đổi được máy tính mới.

Ngồi buồn buồn viết nốt cho thầy hướng dẫn cái kế hoạch marketing mà đúng có cảm giác mình là một con chó bị bắt đi cày. Có biết gì đâu mà phải viết toàn những thứ hoành tráng. Đúng là cái mồm làm tội cái thân.

Tối qua người yêu không tìm đâu ra thang viên không ngọt theo yêu cầu của mình, thế là mua sủi cảo về. Hờ. Số là mình không ăn sủi cảo. Kết quả vẫn còn nguyên cả bát, cộng thêm một cái đùi vịt, cộng thêm một đùi gà nướng và nửa bát cơm mình ăn dư buổi trưa nữa. Trưa nay mình lại bỏ bữa, tối nhìn nhìn nghĩ chắc không ăn được nữa rồi, thế là xách mông đi ăn bún ốc.

Hôm nay chỗ mình lạnh dã man, lại còn mưa nhỏ. Đến chết mất huhu.

Đi lấy chuyển phát nhanh, mình có 4 cái mà tới nơi chỉ còn 3, 1 cái nữa hẹn mai lấy. Èo, mai thế nào cũng có thêm 1 đống chuyển phát nữa =))) quả này hài hước rồi đây, bắt đầu loạn chuyển phát nhanh rồi đấy nhé.

Mà đùa người yêu mình từ hôm gặp nhau tới giờ chả cho mình nghỉ ngày nào. Hôm nào cũng giữa trưa mới dậy. Quả này mà mấy hôm nữa đi học thì quả là khó khăn đây.

Hôm qua ngồi ngó thấy bên Hồng Kông bán son Tom Ford có xấp xỉ 1 củ khoai lang thôi. Mới nhắn hỏi cô em, hôm trước tết mày mua TF bao nhiêu. Nó đáp củ rưỡi. Làm mình máu mua quá mà nghèo rồi nên phải tiết kiệm😦, buồn ghê đi. Cứ chênh giá thế này em lại mở cửa hàng mỹ phẩm miễn thuế bây giờ…

Đang ngồi gõ thì người yêu nhắn tin bảo 9 giờ mới về, em đi in tài liệu trước đi. Ơ hay… mà thôi kệ. Tắt máy đi in bài tập đây. Đúng là như kít. Hừ.
P/S: Đi in bài về ngang qua chỗ phòng đầu hành lang được bạn cho nghe bài Rap Lào. Nói thật cũng giông giống rap Việt. 

2.22

Cuối cùng cũng về trường. Thực ra về mấy hôm nay rồi, nhưng được thể về đúng cuối tuần, thế là hôm nào cũng bị người yêu dính lấy, đâm ra chả có thời gian mà viết lách cái gì. Gần như lúc nào cũng ngủ, ngủ, ngủ và ngủ. Chả thèm ra khỏi phòng luôn.Hôm nay nhân dịp người yêu đi làm (=))))))), sáng mới gọi cho thầy hướng dẫn, báo cáo là thưa thầy em về trường rồi, chúc thầy nguyên tiêu vui vẻ. Thầy mới bảo ờ thế thầy trò mình gặp nhau chứ nhỉ? Lúc nào có rảnh? Đáp em lúc nào chả rảnh, thế là 11 giờ trưa thầy gọi luôn sang văn phòng… uống trà.

Đàm luận hết chuyện trên trời dưới đất, đá sang một ít về kinh tế, mình thì được cái là chém gió giỏi, đã mở đài ra là bắn liên hồi cả chuyện mình biết lẫn mình không biết, một lúc sau thầy mới bảo, ấy, thầy thấy ý tưởng này của em khả thi nè, thôi thế này, em về công ty thầy làm cái này đi, thầy cho em phụ trách đấy. Ấy thế là mới sợ vãi cả đái ra vội vàng từ chối… Đùa nhau à em Tiếu chỉ phét giỏi thôi chứ cho em đi làm kinh tế thì chỉ có mà vỡ nợ.

Thế là thầy kêu về nhà viết rõ ra bằng văn bản gửi cho thầy, để thầy xem thế nào. Khổ thế chứ cái tội lắm mồm😦

Đang ngồi gõ chữ thì có tiếng gõ cửa, tưởng người yêu về, đang kiểu sao anh không mang chìa khóa thì mở ra là một anh lạ hoắc ở đâu hỏi mình có phải là Long cái gì Hoa không anh đến giao chuyển phát nhanh. Khổ cái mình lẫn người yêu mình đều không tên là Long X Hoa, hỏi chuyển phát là gì thì bảo quần áo, đợt này mình đặt hàng không ít mỹ phẩm nhưng mà quần áo thì chưa mua vì mấy mẫu mùa xuân chưa thấy có gì hay ho cả. Số điện thoại cũng không phải của cả mình lẫn người eo nhưng mà địa chỉ thì rõ rành rành là địa chỉ phòng mình. Hai anh em nhìn nhau một lúc thì phòng bên cạnh mở của bảo của em đấy :v Ơ hay các bạn buồn cười nhỉ chuyển phát ghi tên nhà khác cũng được à:/ Sợ bị đánh bom à😕

Đợt này đập tiền ship mỹ phẩm từ Hồng Kông về mà cảm giác như muối bỏ biển, mua bao nhiêu vẫn không thấy thỏa mãn tinh thần, buồn bã mệt mỏi quá L, đang bảo tháng 3 xem bao giờ Apple giới thiệu sản phẩm nếu có Macbook mới thì mua mà cứ cái đà này thì đã tiêu hết cả con Macbook ở cửa hàng miễn thuế. Sống thế này có tiêu cực quá không nhỉ.

Ngồi nói chuyện với thầy đến 1 giờ thì được ân chuẩn cho về ăn cơm với cái hẹn bảo hôm nay nhà thấy có khách, mấy nữa qua thầy dẫn đi ăn. Hoàng thượng ân sủng nô tài thế này thì chết, các sư huynh sư tỷ sắp ăn thịt nô tài rồi😦

Lại nói trong lúc ăn tết mình vứt mẹ cả thầy cả bài vở ra ngoài vũ trụ, thế mà tết đến thầy còn nhắn tin hỏi thăm mình trước, học sinh khốn nạn quá xin nhỗi thầy ạ.

Từ chỗ thầy về xong thì đi lấy chuyển phát, hàng miễn thuế của em đã về lô đầu tiên (khổ sở là muốn qua hải quan mà miễn thuế thì phải thanh toán từng gói một riêng lẻ, thanh toán cả cục là sẽ phải trả thuế, đâm ra thời gian qua hải quan của từng thứ là khác nhau và nhận hàng cũng từng món một thật là ngu si). Hôm nay về mặt nạ ốc sên với dầu sơn trà, èo mặt nạ mở hộp ra shock luôn, gói 50 miếng thật là một công trình vĩ đại, to tổ chảng luôn chả biết dùng đến bao giờ, trong khi em vẫn còn một đống mặt nạ khác vứt ở nhà. Dầu sơn trà thì chả mặn mà lắm, vì hôm nay qua chỗ thầy hướng dẫn thầy (lại) cho thêm một ít, nhưng thôi để đấy dùng dần, cũng không thể suốt ngày nhăm nhe xin đồ của thầy như thế được =)))))) Chả biết thầy tu luyện thế nào mà có học sinh như mình nhỉ =))))))))

Lại nói hôm vừa sang bên này, anh người yêu đón về nhà thấy trên tường dán chữ I Love You to đùng bằng chocolate, mình kiểu nhìn thoáng qua rồi đi thẳng, đếch thèm bình luận gì với trò của bọn con nít cấp hai này, thế là tên kia như xịu mặt dỗi luôn =))) dỗ mãi mới được.

Quét nhà quét ra thỏi son, vui ghê, cứ nghĩ mình làm mất ở đâu rồi chứ😀, may quá.

Kinh tế lượng bảo 24 nộp bài mà hôm nay mình vẫn đang cười đùa vui vẻ, chưa thèm đi in cũng chả thèm sửa, yêu cầu 5000 – 6000 chữ mình viết chưa tới 2000, đấy thầy cho em qua thì qua không thì thôi không thèm nhé😛

Kỳ này có môn của thầy hướng dẫn, lúc về mình còn phải đặc biệt dặn thầy là thầy nhất định đừng có gọi em lên trả lời câu hỏi em không đáp được đâu đấy nhé =))))))

Tối nay anh người yêu bảo tết Nguyên tiêu anh nấu thang viên cho em, mình sợ hãi quá chừng, trình độ nấu ăn của mình với hắn cũng gần như nhau, chả biết là định cho mình ăn thứ thức ăn gia súc gì đây T_T Khổ thế nào một đứa ung thư tế bào lãng mạn như mình lại yêu phải cái hàng này.

2.14

Tối qua Sai gọi điện, chưa nói gì đã chực khóc, làm mình vội vàng chuyển chủ đề. Nói gần hai tiếng đồng hồ, trên trời dưới đất hết cả chủ đề. Sai mới bảo, thôi Tiếu viết blog cũng được, vừa xả stress cho Tiếu, vừa cho chị xả stress với… Làm mình tự dưng nghĩ đến câu, “mày có chuyện gì buồn thì kể để bọn tao cười với.” Đấy, bạn với chả bè.

Nói chuyện với Sai xong thì điện thoại cũng sắp hết pin, liền ném vào góc giường vác máy tính ra chơi game. Lúc sau nghe ping ping ping ping liên tục, lúc đầu còn tưởng nó tắt, ai dè nó rung liên tục như động kinh. Mới giở ra xem, thấy anh người yêu nửa đêm nửa hôm gọi ý ới trên Wechat. Thế mới lại nằm nhắn tin với anh đến hai giờ mới ngủ.

Mà đùa cái trò Frozen có hơn nghìn cửa mình đã phá đảo hết rồi giờ phải làm gì cho đỡ buồn đây T_T, 2048 thì giờ phải chơi 3 ngày mới hết nước đi T_T.

Sáng dậy lại thấy anh ta làm phiền, mới bảo với hắn rằng em bị viêm họng, ho suốt mấy hôm nay T_T. Hắn đáp, vậy thì em phải đi uống thuốc ngay, mèo hư chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả, cũng trách anh không ở bên em. Nhận tin nhắn xong mình bèn nôn một xô, chả hiểu vớt ở đâu ra một thằng sến thế này.

Bị ho, tốt rót ít mật ong ngậm mà không thấy đỡ. Chiều nay mẹ bảo hay con uống kháng sinh đi, mình quyết không chịu uống, thế là mẹ dỗi. Nhưng đùa cứ bệnh lớn bệnh bé bệnh lông gà vỏ tỏi cũng uống kháng sinh là rất phản khoa học mà😦.

Mấy hôm nay mẹ ăn được cơm rồi, thế là không phải nấu cháo riêng nữa, mẹ cũng ngồi ăn cơm cùng hai ba con. Ngồi cạnh mới để ý thấy tay mẹ có những cục mụn thịt nổi lên, đóng vẩy trắng bên trên. Đấy cũng là những gì diễn ra trong cơ thể mẹ lúc này – những đám tế bào mô vẩy đóng lại thành từng cục rồi lan ra.

 

Lại tới Valentine. Tầm mấy ngày này là không dám xem cái “ngày này năm trước” của Facebook luôn, suốt ngày thấy nhắc kỷ niệm với (các) người yêu cũ. Mà cũng chẳng biết làm sao mình chia tay và có người yêu mới lúc nào cũng vào khoảng cuối năm cũ đầu năm mới dương lịch, liên tục vài lần đều như vậy rồi.

Valentine lần này có người yêu mà chả ở bên cạnh hắn, bèn chỉ có cách nằm nhà ngủ cho khỏe. Cũng may ngày mai nhà mình mới mở hàng, chứ không rảnh ra lại phải ngồi trông hàng, buồn chán chết. Ngồi trông hàng là công việc buồn chán nhất trên đời.

Tối qua ngồi search giấy dán tường, các kiểu dán tường, dán gia cụ blah blah xong cho hết vào giỏ hàng. Rất nhiêt tình muốn trang trí lại phòng. Xong ngủ một giấc dậy tự dưng thấy lười kinh khủng. Chắc thôi. Nghỉ cho khỏe. Tường bẩn tý không chết người.

Mỗi lần soi gương đều thấy stress vd vì cái má bánh bao của mình. Mới định đi chỉnh tý. Cơ mà vẫn phân vân quá, chẳng biết nên làm gì và làm ở đâu cả. Đang do dự giữa hút mỡ mặt và tiêm nhỏ mặt. Đồng thời còn muốn đổi laptop nữa, cơ mà còn phải xem mấy hôm nữa có giới thiệu Macbook mới không đã. Mà thực ra cũng đang nghĩ xem đổi sang con nào. Mình lúc nào cũng không lựa chọn được. Nên mình thích có người đứng trên ra lệnh cho mình phải làm gì hơn mà, đỡ phải nghĩ T_T.

Lại nói hôm nay dọn cơm xong thì có chú hàng xóm cũ sang chơi. Đùa. Mời cơm thì chú bảo thôi, ăn rồi. Xong cứ ngồi lỳ đấy không về. Chuẩn bị đến giờ ba mình ra ngoài rồi cũng vẫn chưa về, nhà mình cũng chỉ có cách ăn trước cho ba mình đi, thế là chú kia rót chén rượu ngồi nhìn nhà mình ăn cơm và vẫn liên mồm tán phét, vừa đi quanh nhận xét đủ thứ trên đời. Đến chán. Ăn mất cả ngon. Mà mình còn cắn phải lưỡi nữa chứ T_T. Chắc tại vừa ăn vừa chửi thầm nên thế.

Mà hôm nay bảo lạnh cơ mà sao nóng thế… T_T, về không mang quần áo mùa nóng, toàn một đống áo len dầy, bây giờ đúng là ăn đủ T_T

 

2.13

Hôm trước vật vã ngồi viết tiểu luận Kinh tế lượng, thầy yêu cầu 5000 chữ trở lên mà ngồi vật mãi mới được hơn 2000 chữ, quyết định kết luận luôn. Cùng lắm thì năm sau học lại, đằng nào mình cũng chẳng hiểu đếch gì về môn này nói thật. Mà đúng ra phải bảo là chẳng hiểu đếch gì về tất cả các môn đã học mới đúng. Thi cuối kỳ Kinh tế vĩ mô đọc đề chỉ muốn xé mẹ đi về cho xong thì biết rồi đấy, khoanh (bừa) thế nào đúng hết (=))))), tự luận 2 điểm không được điểm nào, 8 tròn vẫn vượt mức cần thiết, quá cmn may.

Sáng dậy nhận được tin nhắn của người yêu, đại khái bảo tuần sau là được gặp bé mèo rồi, vui quá. Thế đấy cuối cùng thì kỳ nghỉ đông cũng sắp kết thúc. Đây quả là kỳ nghỉ đông tốn tiền điện thoại nhất của mình, khi mà tin nhắn cứ 4000 một tin và điện thoại 5000 một phút, quả là ác mộng không hồi kết.

Nghĩ lại chuyện yêu đương mà vẫn cảm giác như nằm mộng. Mọi thứ đến cứ như mơ. Thực ra trước khi gặp người yêu mình, mình đã từng nghe về hắn đôi lần rồi, với tư cách là đối tượng yêu đương của một người bạn, mà có đôi lần người ta rượu say ở nhà mình còn rơi nước mắt vì chán chường tuyệt vọng. Lúc ấy chưa gặp, nhưng ấn tượng thì thường thường. Sau này có lần người ta mới bảo với mình, ở thì thằng kia nói chuyện toàn những thứ khó hiểu, đang nghĩ chuyện giới thiệu cho mình vì nghĩ chắc có chủ đề chung. Mình mới cười bảo, đừng có mỡ treo miệng mèo, tao ăn thì cấm có khóc. Bạn mình mới đáp, tao tin nó là người đứng đắn, tao không lo. Mình kiểu okay, nếu mày thích, tao thì whatsoever.

Xong chắc mình nói cũng làm người ta chột dạ, sau lại bẵng qua một thời gian cũng không thấy giới thiệu gì. Mãi cho tới đợt cuối tháng 10, trong vòng một tuần mình chia tay liền hai người. 20/10, rượu say cãi nhau rồi chia tay với bạn gái cũ. 27/10, ngay sau một tối vui hoan, trưa hôm sau bạn tình nhân mới cũng say goodbye với mình, lý do là sợ mọi người phát hiện ra chuyện hai đứa, muốn trở về làm anh em tốt. Mình quay lưng về phía hắn hút thuốc, cũng chả nói gì nhiều, cười bảo, ok, anh không muốn em cũng có ép anh được đâu. Thế là kết thúc.

Sau đó là một chuỗi ngày xếp vỏ bia chơi bowling và lấy đầu lọc thuốc lá làm thảm trải sàn. Bên này trong đám lưu học sinh mấy đứa Lào là nổi tiếng nhất về vụ… ăn, hôm nào cũng thấy tụ tập ăn uống, ăn từ sáng đến trưa từ trưa đến chiều đi học về 10 giờ đêm ăn tiếp tới sáng. Ấy thế mà tầm đó có lần ngồi hút thuốc ngoài cửa, cậu Lào phòng bên cạnh mới hỏi, hôm nay không uống à? Đáp bảo, đang chuẩn bị chờ người xuống uống. Đối phương lắc đầu, tao cũng phục mày, ngày ba bữa rượu không mệt à?

Thế đấy, giang hồ bảo, thân thể mệt không bằng trong lòng mệt. Mất ngủ suốt, không có cồn thì không ngủ được. Cứ như mất hồn.

Đương nhiên nếu đổ hết tại chia tay thì tội nghiệp người yêu cũ lẫn người tình cũ quá. Nói thật mình cũng chẳng phải tình yêu đầu, chuyện phân phân hợp hợp đã quá quen rồi, nên thực ra cũng chỉ là mượn một cái lý do. Chính ra là do lúc ấy cảm thấy khá là mất phương hướng, không biết phải làm gì cả. Một mình ở xứ người, bạn bè không có, lên lớp không tính là quá hiểu (mình học trái ngành, tất cả mọi thứ đều bắt đầu lại từ con số 0, trong khi mọi người trong lớp đã đang nghiên cứu cao học thì mình hoàn toàn không biết một khái niệm gì), cũng lười và chán học nữa. Mỗi ngày trừ shopping, ăn uống và tìm đối tượng đưa tình cũng chẳng biết phải làm gì hơn. Nói thật chưa bao giờ thấy không hiểu bản thân muốn gì như vậy.

Thế rồi một lần uống với đứa bạn, lúc ấy cũng muộn rồi. Hai đứa làm hết một két bia thì bạn mình chuẩn bị rụng. Lúc này mới có người nhắn tin, hỏi bạn mình ở đâu. Mình mới trả lời hộ, bảo mang hai két nữa lên chỗ mình. Thế là hắn bê bia lên thật. Bạn mình thì leo lên giường mình ngủ từ lâu rồi, hai đứa còn lại vừa nói chuyện vừa hút thuốc, hết ba bao ba loại khác nhau, cạn cả hai két bia, tên kia cũng chạy WC cho ra sản phẩm hai lần thì tàn cuộc. Lúc ấy tầm hai rưỡi chi đó, mang nhau xuống tầng 1 thì phát hiện cửa khóa không mở được. Thế là chỉ có cách ở lại. Lên phòng lấy chìa khóa của bạn rồi về chỗ nó ngủ luôn (bạn mình ngủ lại phòng mình. Sau lại bạn mình tỉnh dậy gọi điện hỏi chìa khóa thì không ai bắt máy =))))

Thế là quen nhau. Sau hôm đấy mình cũng chủ chương keep it simple thôi, coi như là một trong số “friends with benefits”, cũng chẳng có ý định tiến xa hơn. Giữ số điện thoại để liên lạc khi cần, vậy thôi. Thực ra lúc đó cũng đang ái muội với một em gái 19 tuổi khác, quen trong ứng dụng tìm bạn (=)))), gặp thấy ngoại hình ổn, lại ngoan, cũng có ý muốn thử xem sao.

Sau lại mình và hắn có gặp nhau, đi ăn đêm vài lần. Trên cơ bản mình vẫn chỉ coi hắn là “bạn bè có lợi”. Tuy rằng cũng có lúc làm mình cảm động thật. Ưu điểm của hắn là khá chu đáo, chăm chút những thứ khá nhỏ nhặt. Kiểu như đi sang đường lúc nào cũng đứng ở phía có xe này, trời lạnh mang thêm một cái áo khoác đề phòng mình mặc ít, lau ghế cho mình trước khi ngồi, hoặc là lau người cho mình sau khi xong việc… Nhất là khi bạn tình cũ của mình đúng kiểu hết chuyện là xách chim đi, BCS cũng là mình tự đứng dậy nhặt bỏ vào thùng rác.

Rồi có một lần, hôm đó là đêm trước lễ độc thân, mình mới hỏi hắn, mai anh định như thế nào? Hắn đáp, thì chả như nào cả. Mình mới bảo, hay anh em mình đi chơi đi.

Thế là hôm sau trốn học (=))))) lên trung tâm hẹn hò. Trời mưa, đứng trước cửa plaza đợi hắn gửi xe còn bị (được?) mấy anh giai bắt chuyện :*. Xong đi ăn, rồi cầm ô dạo phố.

Sáng hôm sau lơ mơ ngủ dậy thì người ta tỏ tình. Mình kiểu OMFG r u crazy? Ngẫm lại bản thân cũng đang rảnh, bèn nhận lời. Thế là dọn về với nhau. Ban đầu thì cũng khắc khẩu nhiều, mình thì khá là không ngăn nắp, lại còn lười vận động, ghét thể thao, độc mồm nữa. Có lần đi uống rượu với bạn người yêu, trên bàn rượu có mấy em gái, mình xin số hết toàn bộ, nói chuyện vui vẻ, tà lưa nhiệt tình. Tối về người yêu giận. Sáng hôm sau mới nói dỗi, rằng hình như chỉ có anh yêu em chứ em đâu có yêu anh. Nói cũng đúng mà kệ chứ, mình giải thích không được cũng cáu, mới ra ôm cổ nhẹ nhàng bảo, thôi thì em tặng anh 2 câu 3 chữ nhé, nghe rõ nè: ĐMM, cút ra ngoài. Xong bèn quay đít đi đánh răng, mặc kệ hắn tái mặt trong phòng ngủ. Lúc sau lại thấy ra ôm eo bảo là, anh xin lỗi, nhưng mà lần sau em chửi anh thôi, đừng mang cả mẹ anh vào😦

Cảm động nhất có lần mình bị người cũ dây dưa, mới bảo người yêu là, em đi nói chuyện với thằng kia đã, nói rõ cho nó khỏi làm phiền em. Ra khỏi cửa đã chuẩn bị tinh thần chắc chắn là người yêu sẽ giận và ghen rồi. Khổ nỗi mình cũng tim to, nói chuyện với cậu kia cũng khóc như gì, ra đến thang máy rồi người ta còn kéo lại, cơ mà cuối cùng kết thúc vẫn là kết thúc. Về đến nhà người yêu thấy khóc, mới chạy ra ôm, nhét cốc trà vào tay, xong bảo, bé mèo, nó mắng em à, sao em lại khóc. Em đừng tin lời nó nói, em là bảo bối của anh, em uống trà rồi đi tắm nhé anh bật nước nóng rồi, xong ra ngoài lại là bé mèo vui vẻ của anh nhé… Ôi ngôn tình cứ gọi bằng cụ.

Sau này hỏi, anh không ghen à, hắn bảo có, nhưng mà thấy em đã khóc rồi thì cũng không thể nào lại khiến em càng thêm mệt được.

Mà đùa mình đi học mà sáng nào người yêu cũng phải dậy sớm nịnh mình rời giường, xong chuẩn bị quần áo sách vở, pha trà, rồi xuống mua đồ ăn sáng, chuẩn bị xe sẵn sàng đưa mình đến lớp. Mà đôi khi mình còn éo thèm đi cho. Nói chung là mình bị bệnh ghét đến trường.

Còn có lần đêm rồi mình cứ lục cục không cho hắn ngủ, hắn mới gắt bảo, em chả thương anh gì cả! Thế là mình giận bỏ ra ngoài hút thuốc (trời đêm 2 độ lạnh thấy bà), tên kia cũng không đi theo, nhưng cứ nhấp nhổm ngó ra nhìn theo. Đêm đấy mình sốt luôn (yếu thấy bà =)))), thế là thức cả đêm đắp khăn ướt cho mình. Đấy, hiện thế báo luôn mà ai bảo làm mình tức =)))))

Đợt này nghĩ, đùa chứ, khéo lại thắt cổ chết trên cành cây này mất thôi. Nói chung nói gì cũng vẫn sớm, enjoy hiện tại là đủ. Đi được với nhau càng xa càng tốt, còn lỡ có dừng lại thì hy vọng không trở mặt thành thù. Mình còn trẻ mà, phải không nào?

2.12

Cuộc sống quả nhiên là những chuỗi bất ngờ.

Tỉ dụ như sau khi có quan hệ (bất chính) khá ổn định với một người mà mình nghĩ rằng sẽ giữ mình vì hắn, mình (một cách rất khốn nạn) cãi nhau và chia tay với người yêu (cũ). Sau đó đúng một tuần, hoàn toàn không lý do, người đang có quan hệ cũng chia tay với mình. Quả đúng là nhân quả luân hồi. Người ta gọi đây là hiện thế báo, cho nên bảo làm gì cũng phải tích tý chút đức, kẻo đến lúc sự thật tát cho chan chát vào mặt thì thật là khổ.

Hoặc tỉ dụ như lúc mình bồi rượu lúc đứa bạn buồn từng không ngớt lời mắng thằng đàn ông nó thích là khốn nạn, đểu giả – dù chả quen – chỉ cần bạn mình cảm thấy thoải mái hơn, thì một thời gian sau khi mình mệt mỏi buồn chán nhất, dường như chết chìm trong rượu và thuốc lá, cũng chính thằng khốn nạn ấy là người đến với mình (trong khi bạn mình là người dùng nhiều thứ – như là nước mắt – lôi kéo người khác cùng nhau tẩy chay mình, nhưng cũng chẳng sao, vì bạn bè có thể tranh chấp trong nhiều chuyện – ngoại trừ chuyện đàn ông).

Hay như khi con người tử tế ngày xưa lộ ra sự thật không hề tử tế, con người đạo đức lúc cũ cũng rõ thật chẳng đạo đức chút nào. Cả khi con người khinh thường bỏ rơi mình lúc trước, khi mình đã buông tay, thì năm lần bảy lượt tìm đến mình. Không. Mình có thể sống buông thả, cũng là một đứa khốn nạn như trăn ngàn đứa khốn nạn khác trên đời, nhưng trong chuyện tình cảm, mình chưa bao giờ ngửi một đống cứt hai lần.

Hoặc như những khi mình đang chìm trong những cuộc cuồng hoan nối tiếp, mà không hề biết rằng biến cố đã đến từ lâu.

 

Hai mươi mấy năm sống trong tháp ngà, cuối cùng cuộc sống cũng dạy cho mình một bài học – rằng ờ thì vô thường là thế đó.

Người yêu hiện tại của mình – bạn mình hay gọi đùa là “anh bác sĩ” vì hắn tốt nghiệp trường Y – có một ngày bảo với mình, bé mèo, anh nghĩ em nên ra ngoài tập thể dục, hoặc viết nhật ký, hay làm gì cũng được, vì anh thấy có vẻ dạo này cảm xúc của em không ổn định lắm thì phải.

Đương nhiên hắn cũng không phải là bác sĩ tâm lý, tuy nhiên lại là người yêu mình. Cho nên mình vẫn suy nghĩ về đề nghị của hắn, cũng là vì mình phát hiện ra cảm xúc của mình quả đúng là không bình thường. Dạng một phút trước cười, một phút sau đã gào lên ngay được. Mà tập thể dục thì không phải là sở thích cũng như sở trường của mình, nên chợt nghĩ, hay là mình lại viết blog vậy.

 

Hôm trước nói chuyện với Phong – cậu bạn thân ngày còn ở bên Quảng Đông (còn giờ là lái buôn thuốc lá cho mình), hắn bảo chuyện của mày có thể viết thành tiểu thuyết. Trước mắt có thể tạm đặt tên là “Những chàng trai năm ấy tao từng ngủ” a.k.a “You’re the bitch in my bed”. Tuy là đùa nhưng cũng có nửa phần thật. Nói thật, nhờ xúc tác của rượu và nhiều thứ khác, mình quả đổi không ít tình nhân. Đặc biệt trong mấy tháng vừa rồi. Cuồng hoan nối tiếp cuồng hoan, nhiều nhất có khi một ngày ba trận rượu, mười ngày mười lăm cuộc tụ tập ăn chơi. Cảm thấy mất phương hướng kinh khủng, không biết mình đang làm gì và phải làm gì nữa.

Đương nhiên, cuối cùng cũng dừng chân một mối tình, sau khá nhiều khúc triết, và mất kha khá bạn bè. Cũng đành vậy, người ta bảo cái gì cũng có giá của nó. Tạm thời thì chưa hối hận, vẫn hạnh phúc lắm. Người yêu khá cẩn thận và tỉ mỉ, hơn kha khá tuổi nên cũng nhường nhịn nhiều. Cảm giác cũng đáng để thử học trân trọng, đâm ra hai tháng trở lại đây mình cũng dần ít tham gia các cuộc vui. Giờ gần như trừ vài cuối tuần đi ăn uống, còn lại mỗi ngày đều trốn trong nhà chờ chàng trở lại.

Rồi thì biến cố xảy ra.

Hay đáng lẽ nói rồi thì mình phát hiện biến cố đã xảy ra. Mà đáng lẽ mình phải phát hiện sớm hơn nhiều mới đúng. Chẳng qua là quá đại ý, quá ham chơi, cộng cả quá vô tình với người thân, kể cả khi đã thấy chu ti mã tích cũng không muốn suy nghĩ nhiều để làm rõ mọi việc.

Đợt này nghỉ đông mình vốn định đi du lịch. Ban đầu là người yêu cũ đề cập, muốn hai đứa cùng đi chơi bù lại cho kế hoạch không thực hiện được hồi hè. Sau lại cãi nhau, rồi chia tay, quyết định đi với bạn. Rồi lại bị bạn cũ tẩy chay, thôi thì đi một mình. Quả là kế hoạch không theo kịp biến hóa mà lại. Chỉ có điều không rõ vì sao mấy bà chị họ nghe vậy đều phản đối, lý do là mới đi năm đầu tiên thì tết về nhà đi cho bố mẹ vui. Quái lạ. Mình đi chơi mấy ngày rồi về chứ có đi hết cả tháng nghỉ đông đâu mà cản? Giải thích ai cũng không nghe, đều bảo cứ về nhà trước rồi đi đâu thì đi.

Rồi đến cậu em thân nhất bỗng dưng bặt vô âm tín. Cùng với đó là bà chị gái ruột, xong vì vốn cũng ít nói chuyện với chị gái nên cũng chẳng để ý. Rồi cả mẹ, lúc đầu suốt ngày gọi điện, thời gian sau thì thưa dần rồi lặn mất, chắc vì mình toàn chục cuộc mới trả lời một lần nên chán.

Sau lại Facebook của mẹ có lần đăng một status khó hiểu, “Cảm ơn mọi người, K3 chưa phải giai đoạn cuối.” Do dự rồi cũng chẳng nhắn tin hỏi. Bóng gió hỏi bà chị họ, nhà mình vẫn ổn chứ ạ? Bên kia khẳng định ổn cả, chẳng có chuyện gì xảy ra. Thế là yên tâm.

Đáng ra bao nhiêu dấu hiệu như vậy, nếu mình tinh ý hơn, biết quan tâm đến gia đình hơn thì phải nhận ra từ lâu mới đúng. Nhưng thế đấy. Sự việc trải dài từ lúc mình chia tay đến lúc mình có người yêu mới, thú thật, cũng là những lúc mình đang chìm ngập trong rắc rối của bản thân. Cho nên bỏ qua hết những gì đáng ra mình nên biết.

Đầu tháng một, sau một thời gian dài, mình nhận được điện thoại của chị gái. Bảo mẹ vừa mổ tuần trước, chữa đau chân đau lưng, mọi sự an hảo.

Một tuần sau nữa, mẹ gọi điện bảo đã xuất viện, khôi phục tốt, đừng lo lắng quá.

Thêm vài ngày, mẹ gọi lại hỏi bao giờ về. Trong khi nói chuyện mới lỡ nói lộ rằng đã nằm viện từ ngay sau khi mình đi.

 

Cuối tháng 1 mình về. Ở lại Hà Nội một ngày rưỡi rồi vội vàng xách va li về Tuyên Quang. Mẹ nằm trên giường, vừa thấy mình liền khóc. Tóc bạc trắng hết. Chẳng biết làm thế nào.

Lại nói ngày xưa mẹ mình chăm chút nhất một đầu tóc dài đen nhánh, đen tới tận năm mươi mấy tuổi. Thích nhất là đi nhổ tóc bạc.

Tối qua cô nói chuyện. Có cả vui lẫn buồn. Vui là cậu em họ chuẩn bị lấy vợ, tiếc là khi ấy mình vừa về trường được chục ngày. Buồn thì nói chuyện bệnh của mẹ. Mình chân trước đi học, mẹ mình chân sau cũng nhập viện luôn. Ung thư tế bào vảy, giai đoạn 3. Mọi người bàn đi bàn lại, cuối cùng nghe theo ý kiến của mẹ, tạm thời chưa nói cho mình biết, mãi đến khi mẹ mình điều trị có tiến triển, mổ xong, xét nghiệm lần 1 khả quan mới để chị gọi cho mình.

Nói chung chỉ có thể nói là choáng váng.

Tuy vậy, look on the bright side, tình trạng của mẹ hiện giờ khá là ổn định. Mẹ mình cũng lạc quan lắm, toàn cười bảo tầm này phải sống được thêm hai chục năm nữa, lúc đấy cũng tám mươi rồi. Các kết quả xét nghiệm ban đầu cũng đều tích cực cả. Cả tết gần như không đi đâu, mỗi ngày quanh quẩn ở nhà nấu cơm rửa bát quét sân chăm mẹ, nói thật đúng là chuyện chưa từng có.

Cũng chẳng sao, như câu trích dẫn mình thích nhất,

“After all, tomorrow is another day.”